Hòn đảo treo lơ lửng trên không trung được hồ sấm bảo vệ, khí Thái Âm và Thái Dương cùng tồn tại!
Một cây cổ thụ cắm rễ tại trung tâm hòn đảo đang ẩn mình trong vết rách hư không, nó mang theo trái cây rậm rạp phát ra tiên âm, vừa như tụng kinh lại vừa như tiên dân đang quỳ lạy.
Cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ, không hấp dẫn tâm trí người ta cũng không được, mọi người cảm thấy hồi hộp, ánh mắt thèm khát như mặt trời ban trưa.
"Một trái, hai trái..."
Có người đang run lẩy bẩy đếm số lượng trái trên cây, muốn biết có phải độ vạn trái hay không.
Thân cây uốn lượn tựa như một con rồng già nằm nhoài nơi đó, vỏ cây rạn nứt tựa như những chiếc vảy khô, cành lá đầy sum sê, tất cả đều là do quy tắc biến thành, trái cây có màu sắc không đồng nhất, vả lại cả thân cây còn được xích thần trật tự vờn quanh.
"Nó có... hơn vạn trái!" Có người môi run cầm cập, nói chuyện không lưu loát, kêu lên như vậy.
Không nghi ngờ chút nào, đây là Vạn Đạo thụ, là tiên chủng hoàn mỹ, có thể kết hợp và hòa làm một thể với tu sĩ để thực hiện sự tiến hóa hoàn mỹ nhất!
Chỉ là, rất nhiều người đều đã thử nghiệm nhưng không cách nào tới gần, chứ đừng nói là leo được lên đảo.
Ở xung quanh hòn đảo có từng ao từng ao sấm sét dễ dàng xoắn giết các Thiên Thần thành mảnh vỡ, đấy là còn chưa nói đến khí thái âm, khí thái dương cùng với các loại xích thần trật tự đang phong tỏa nữa.
"Quy tắc thì dễ rồi, chỉ là sợ người kia thức tỉnh mà thôi." Một vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần lên tiếng, nhìn chằm chằm vào người bị xích sắt buộc chặt kia, trong lòng cực kỳ kinh ngạc.
Là người ra sao mà lại bị trói chặt cách Vạn Đạo thụ một khoảng không xa, ngay cả thân thể đều đã bị những sợi xích đầy gỉ sắt xuyên thủng và ngấm vào máu thịt. Chẳng biết là người phương nào?
Vì sao bọn họ luôn cảm thấy, người này có thể sẽ tỉnh lại?
Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự tồn tại lâu đời của sợi xích đen ngòm kia, dù rằng nó được đúc từ lượng lớn tiên kim nhưng vẫn bị gỉ sắt như thường.
Có thể thấy được, năm tháng lâu tới cỡ nào!
Ở trong kỳ nguyên hiện tại này thì rất hiếm có thể làm cho tiên kim gỉ, người này có thể là sinh vật thời đại Tiên cổ!
Mà đúng là như thế nên mới càng nói rõ về mức đang sợ của người này. Chắc chắn đã trường tồn ít nhất qua một cái kỷ nguyên, đây là chuyện khiến người nghe kinh hãi đến cỡ nào.
Có trưởng lão thử lấy ra bí bảo và tiến lại gần, kết quả món bảo cụ này vừa tiến vào trung tâm đảo thì yên lặng hóa thành chất lỏng kim loại, bởi vì nó đã bị nung chảy.
Xoẹt!
Lúc này, có hai lão quái vật của Tiên viện liên thủ tiến lên hòng vượt qua ao sấm, xuyên qua những nơi có ẩn chứa quy tắc kia và đi hái Vạn Đạo thụ trong truyền thuyết.
"Rầm!"
Nhưng vào lúc này chợt vang lên tiếng xích sắt, sinh vật thân thể khô héo, tóc tai bù xù kia đột nhiên ngẩng đầu đồng thời mở to mắt ra, lạnh lùng nhìn quét tất cả mọi người.
"Vạn Đạo thụ không phải các ngươi có khả năng nắm giữ, lui ra đi!" Hắn lạnh lùng nói.
"Hắn... còn sống!" Rất nhiều người như rơi vào hầm băng, mặc dù sớm đã đoán được hắn vẫn cònsinh mệnh, nhưng tận mắt nhìn thấy tình cảnh này vẫn làm cho người người rung động.
Bị xích ở đây trong vô tận năm tháng vậy mà hắn vẫn không chết, hắn có lai lịch ra sao?