"Kính xin công khai!" Độc Cô Vân muốn biết tường tận, thế nhưng bóng sinh linh hình người kia vẫn cất bước, cả người sắp trở về vị trí cũ bên trên Bảo bình đại đạo.
Thiên chủng được chuẩn bị cho ai mà phải cần bồi dưỡng như vậy, quả thật có chút đáng sợ!
Ở phía sau, một đám thiên tài đều tràn ngập khát vọng, những chuyện bất ngờ lần lượt xuất hiện trong hôm nay đã khiến bọn họ vô cùng chấn động, tin tức đạt được quá mức kinh người làm cho nỗi lòng mỗi người không thể nào bình tĩnh được.
"Thiên chủng này, vì sao chúng ta không thể đạt được?" Lục Đà hỏi.
Có rất nhiều người có cùng suy nghĩ như hắn, Yêu Nguyệt, Vương Hi cùng với những cao thủ của Tiên viện không ai là không đỏ mắt, ngay cả Thập Quan vương đã nắm giữ cây non Thế Giới thụ mà trong lòng cũng khó có thể bình tĩnh được.
Thạch Hạo thì mở ngay Thiên nhãn, nhìn chằm chằm vào Bảo bình đại đạo.
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, bóng sinh linh hình người mông lung kia chợt xoay người lại, nhìn bọn họ đầy lạnh nhạt, nói: "Không cần mơ hão, đây không phải là hạt giống mà các ngươi có khả năng với tới, yên phận mà tranh đấu trong hồng trần này đi."
Hắn lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, loại dáng vẻ không thèm để ý này thực sự khiến cho một đám thiên tài bất bình và không cam lòng.
Đám người Trích Tiên, Thạch Hạo cùng các thiên tài hai viện, người nào không phải rồng phượng trong loài người, thiên tư kinh thế, ấy vậy người này lại chẳng chút đoái hoài, ngôn ngữ nhạt nhẽo chẳng thèm để ở trong lòng.
Ý của hắn rất rõ ràng, những người này không xứng để nắm giữ Thiên chủng!
Là do thiên tư mấy người bọn họ không được hay là thân phận không đủ? Trong lòng mọi người rất không thoải mái, muốn biết rõ ràng là nhân tài tuyệt diễm cỡ nào mới xứng đáng nắm giữ.
"Các ngươi lui ra đi!" Người kia lạnh lùng nói, là đang trục xuất đập hết hy vọng của mọi người, dứt lời hắn liền tiến vào Bảo bình đại đạo, hóa thành một vết điêu khắc mơ hồ.
Hơn nữa, khả năng hắn cũng không thể ra ngoài được thêm lần nữa, dấu ấn đã tổn hại nghiêm trọng, chỉ sót lại một chút vết tích cuối cùng mà thôi.
Trên Bảo bình đại đạo, cọng rễ mẹ kia bốc cháy thành tro bụi, không còn sót lại chút gì.
"Thực sự không cam lòng mà. Dựa vào cái gì mà chúng ta không thể tranh cướp chứ, đã tìm kiếm mọi nơi và tới được tận đây, Thiên chủng đã trong tầm mắt, kết quả nhận được tin là thứ này chuẩn bị cho người khác, còn bản thân chúng ta lại bị xem thường và coi rẻ!" Một vị cao thủ của Tiên viện tức giận bất bình.
"Ngươi có biện pháp chiếm được vào trong tay à?" Có người khác than thở.
Không ít người trầm mặc, Bảo bình đại đạo rất đáng sợ, bên trong có Hoàng tộc dị vực bị phong ấn, bọn họ không cách nào cưỡng đoạt được, nếu không rất có thể sẽ chọc phải đại họa sát thân.
"Quên đi, đây là hạt giống được chuẩn bị cho người khác. Thứ này đã được bồi dưỡng qua năm tháng dài đằng đẵng, cho nên người kia có mưa đồ rất là lớn, nếu thật có thế lực hay gia tộc nào đang có kế hoạch như vậy thì chúng ta không trêu chọc nổi." Có người tự an ủi mình.
"Không biết là thiếu gia nhà nào, hay là một hạt đậu giống được che trở bảo vệ trong một khu vườn ấm áp nào đó, ta hy vọng sẽ có một ngày quyết đấu với hắn!" Có người cười lạnh nói.