Một ngọn núi một cây thực vật, hàng vạn sinh linh thét gào!
Mỗi một cây thực vật đều rất to lớn sinh trưởng bên trên đỉnh núi, trên mỗi cây lại có một nụ hoa bung nở và ẩn chứa sinh linh, hiện tại dường như từ thời đại viễn cổ sống lại và đồng thời vọt tới.
Cảnh tượng như thế này rất đáng sợ và c*̃ng rất đặc biệt, đầy khắp núi đồi đều là sinh vật xuất hiện từ bên trong các đóa hoa, tựa như cánh cửa địa ngục và quỷ thần từ từ tiến đến!
"Gào. . ."
Tất cả bọn chúng đều thoát ra khỏi đóa hoa, thân thể từng tên đầy mạnh mẽ tựa như những con vượn thần nhảy bậc lên, đánh về phía bên ngoài.
Tất cả những sinh vật này đều có sát khí kinh người, hình thái chẳng hề giống nhau, ví như thần trùng ngàn chân, ác điểu trăm cánh, quỷ long không vảy, từng con dữ tợn và hung mãnh.
Có một nửa hóa thành hình người, mang theo thần binh lợi khí chém rách bầu trời, tựa như sao chổi ngang qua rọi sáng vùng thế giới này!
Quá cuồng bạo, liền làm nơi đây sôi trào!
Mặt đất lúc này rạn nứt, chỉ riêng khí thế ấy cũng đã làm cho tất cả mọi người đều bối rối thì còn đánh đấm thế nào nữa, bọn chúng đều là cự hung, hơn nữa còn nhiều như vậy, đủ để tấn công cả cửu Thiên thập Địa.
"Giết!"
Không thể ngồi chờ chết, tất cả mọi người đều liều mạng, dù cho sẽ chết trận cũng phải phát ra tiếng nói của của mình, thể hiện ra chiến ý mạnh mẽ nhất.
Ầm ầm!
Mọi người ở đây mất hết niềm tin, trong thời khắc tất cả đều cho rằng chắc chắn phải chết thì trong vùng hư không này bùng nổ ra thần mang chói lọi nhất, sắc bén đến tuyệt thế, quét ngang thiên địa.
Đó là một thanh Tiên binh rất mông lung mơ hồ, như đại kích lại như chiến mâu, vô cùng khủng khủng, nó chấn mạnh ở đó và thần quang quét ra đánh rơi đám sinh linh mạnh mẽ đầy trời kia!
Điều này khiến người ta không thể tin được, đó là một đòn đánh mạnh mẽ đến cỡ nào chứ? Tại sao lại như vậy, một thanh binh khí ép xuống liền có thể đánh rơi nhiều sinh vật cổ đại mạnh đến chấn kinh cả thế giới như vậy chứ?
"Là Bảo bình đại đạo!" Yêu Nguyệt công chúa kinh ngạc thốt lên.
Cái gọi là Tiên binh cũng chỉ một dấu ấn do Bảo bình đại đạo kia ngưng tụ thành, nó phát sinh từ trên thân bình và trấn áp kẻ địch bốn phương!
Giờ phút này cả dãy núi rung động, toàn bộ thảm thực vật đều gặp phải xung kích, từng nụ hoa đáng sợ kia cơ hồ đều bị chém nát, rất nhiều sinh linh trúng phải một cú chém chết người.
Cảnh tượng này khiến người ta khiếp sợ và khó có thể tin, chỉ một đòn thôi mà điêu linh đến mức này.
"Gào. . ." Rất nhiều sinh vật với khuôn mặt dữ tợn gầm rú, không ít trong số đó chưa hề bỏ mạng, sau khi ngã xuống đất thì càng thêm hung cuồng hơn.
Bảo bình đại đạo lại chấn động, tiếp tục ngưng tụ ra một loại dấu ấn rồi hóa thành một thanh tiên kiếm lao vút vào hư không nhanh như một tia chớp. Tiếng phụt phụt vang lên không dứt bên tai, đó là âm thanh chém giết kẻ địch khắp nơi.
"Chuyện này có thật không đây, sao ta cảm giác như là một giấc mộng hão huyền thế? !" Lục Đà tự nói, không chỉ riêng hắn mới có loại cảm giác này, ngay cả đám người như Thạch Hạo cũng sinh lòng nghi ngờ, không quá chắc chắn.
"Giết..."
Tiếng kêu 'giết' rầm trời, trên mặt đất cùng trên ngọn núi nọ, hàng ngàn hàng vạn sinh linh mạnh mẽ hung hãn không sợ chết lao thẳng về phía trời cao chống lại Tiên binh.