Trên vách núi có một cánh cửa được vẽ lên chứ không phải là một cánh cửa thật sự, thế nhưng lúc này mọi người lại có thể dựa vào 'cánh cửa' này để tiến vào bên trong.
Dòng máu vàng chảy xuôi và phát sáng bên trên vách đá, đó là dòng máu màu vàng của đời sau người Bảo vệ Độc Cô Vân, đã được dùng để làm vật dẫn mở ra được cánh cửa bị phong ấn này.
Một đám người sớm vọt vào từ lâu, những người còn lại đều bàng hoàng chẳng biết có nên theo vào hay không?
"Phái người đi bẩm báo trưởng lão, chúng ta đi trước một bước!"
"Thế nhưng bên trong có thể rất nguy hiểm, đó là cổ địa phong ấn Hoàng tộc dị vực, rơi vào đó có khi mãi mãi cũng ra không được!"
Tranh luận một hồi thì có người rút lui, rời khỏi nơi đây đi về bẩm báo với các trưởng lão của hai viện, bởi vì đây là một quyết định có quan hệ rất lớn, rất nhiều người không hạ được quyết tâm.
Đương nhiên, người mạo hiểm c*̃ng đã hành động, bọn họ lần lượt xông vào và biến mất trong vách đá.
Đây thật sự là một khu vực đất hoang lương, không nhìn thấy điểm cuối, u ám là chủ đề vĩnh hằng, mây đen cũng dường như ép sát xuống mặt đất rồi.
"Chạy đi đâu!"
Thạch Hạo hét lớn, tuy đã xông vào vùng thế giới này rồi nhưng vẫn gắt gao không bỏ, khí thể vô cùng mạnh mẽ truy sát sinh linh lông đỏ kia.
Máu tươi bắn lên, sinh linh lông đỏ chịu phải thương nặng tới mấy lần, vết thương nơi cổ vô cùng đáng sợ, suýt nữa đã bị chém rụng đầu lâu, vả lại lúc này b* ng*c còn bị xuyên thủng.
"Chờ ta khôi phục, nhất định phải rút lấy linh hồn của ngươi, rèn luyện trăm năm!" Sinh linh lông đỏ lạnh giọng nói, nó hóa thành một luồng lốc xoáy lông đỏ bỏ chạy khỏi nơi này.
Thạch Hạo theo sát không rời, căn bản là không muốn buông tha hắn, tiên kiếm Đại La trong tay chém mạnh ra kiếm khí tuyệt thế, lần nữa lưu lại vết thương đáng sợ trên lưng sinh linh lông đỏ.
Mặt đất lạnh lẽo trống trơn, u tối không ánh mặt trời, chỉ có một vài dải khói đen đang lượn lờ trông như chốn địa ngục.
Sinh linh lông đỏ vô cùng căm giận, nếu không phải bị mất tiên cơ thì là sao hắn sẽ khốn đốn như vậy chứ, chưa bao giờ có người trẻ tuổi nào dám truy sát qua hắn, thế mà bây giờ lại phải chạy trốn để giữ mạng.
Hắn nguyền rủa chửi bới, chờ bản thân khôi phục như cũ thì nhất định phải rút hồn phách của Thạch Hạo để giày vò, tra tấn.
Thạch Hạo cảm nhận được sự mạnh mẽ tới thái quá của sinh linh lông đỏ này, nếu như quyết chiến chân chính thì chắc chắn là một kình địch, bất quá hắn cũng không muốn lãng phí thời gian cùng với hắn, hiện tại nếu như có thể đánh chết thì đquả là chuyện quá tốt.
Cổ của sinh linh lông đỏ phát sáng và vết thương khép lại, thế nhưng phù văn xâm nhập vào bên trong thì không thể nào bị tiêu diệt trong thời gian ngắn được, vì vậy hắn không dám dừng lại.
Phía sau, những người từ bên trong vách đá xông ra nhìn thấy tình cảnh này thì đều cảm thán không thôi, tuy rằng đều là học sinh của Thư viện Thiên Thần nhưng chênh lệch giữa họ lại quá lớn.
Nếu là người bình thường đối đầu với sinh linh lông đỏ thì sẽ bị giết ngay lập tức. Mạnh như Huyền Côn, Vương Hi còn bại trận, thế nhưng Thạch Hạo lại cứ như đang đánh chó, theo sau đuổi giết sinh linh lông đỏ.