Đây tuyệt đối được xem là mũi nhọn đấu với đao sắc, một người là Hoang, một người là nhân vật kiệt xuất trong Hoàng tộc dị vực, cuộc đối đầu giữa hai người này mà không phân ra sống chết, không đánh đến trời long đất lở, quỷ khóc thần gào thì không thể nào dừng tay được.
Sinh linh lông đỏ tương đối tự tin, lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai đầy ngạo mạn, nói: "Ta nghe không rõ, lặp lại lần nữa coi!"
Động tác ngoáy ngoáy lỗ tai tùy tiện trước mặt mọi người này thực đúng là ngông cuồng và buông thả, hoàn toàn không để Thạch Hạo vào trong mắt, là đang sỉ nhục và chế nhạo.
"Chém ngươi!" Lần này Thạch Hạo nói rất ngắn ngọn, chỉ có hai chữ, hơn nữa còn cất bước nhanh chóng tới gần, trong chốc lát đã đến ngay trước mặt nó.
"Ngu xuẩn, cho ngươi cơ hội mà không biết quý trọng, lại còn dám lặp lại lần nữa, thế thì lên đường đi thôi!" Sinh linh lông đỏ trở mặt, cánh tay phải giương ra, bộ lông đỏ dài hơn một thước đung đưa, bàn tay to lớn và mạnh mẽ nhanh chóng đập về phía này.
Đánh bại liên tiếp ba đại cao thủ, chém ngang hông Huyền Côn, bắt giữ cao thủ của Tiên viện, đánh Vương Hi bị thương nên đã khiến sinh linh lông đỏ càng thêm xem thường người của thế giới này, hắn xuất thủ muốn giáng một cái bạt tai ngay mặt Thạch Hạo, là muốn hạ nhục Thạch Hạo.
Làm gì có chuyện vừa mới bắt đầu đánh nhau mà đã hống hách như vậy? Dáng vẻ của nó tựa như khí thôn sơn hà, mình ta vô địch.
Con ngươi Thạch Hạo vẫn sâu thẳm như trước, khí thế nội liễm, thân thể như một cây liễu thần đong đưa theo gió, tránh khỏi cái tát ấy.
"Xoẹt!"
Bàn tay của sinh linh lông đỏ kia quay về và vẽ ra một đường vòng cung hàm chứa đại đạo hoa văn, nó hóa thành một càn khôn khác tiếp và tiếp tục trấn áp xuống.
Loại thần thông tựa như Thế giới trong lòng bàn tay, là một môn đại thần thông!
"Còn chờ ta đích thân ra tay sao? Nếu như ngươi đủ thông minh thì hãy tự tử ngay đi, ta đã hết kiên nhẫn rồi, không muốn lãng phí thời gian nữa đâu!" Sinh linh lông đỏ nói.
Đừng nói là Thạch Hạo, ngay cả những người đang xem cuộc chiến cũng giận đến nghiến răng, tên quá kiêu ngạo, không thèm để tu sĩ trẻ tuổi của thế giới này ở trong lòng, sỉ nhục trắng trợn.
"Ầm!"
Đúng vào lúc này thì Thạch Hạo bùng phát, các loại bảo tàng, các loại tiềm năng của bản thân đều được mở ra toàn bộ.
Ngay tức khắc, hắn liền được một chùm sáng bao phủ, Động Thiên duy nhất mở ra tựa như được một vầng mặt trời vàng óng chói chang bao phủ bản thân, thật sự là rất rực rỡ.
Giờ phút này, ngay cả đời sau của Thủ Hộ giả là Độc Cô Vân cũng sinh ra một ảo giác, lầm tưởng đây là người cùng một mạch với bọn hắn.
Bởi vì lúc này Thạch Hạo được ánh sáng hừng hực bao phủ, từ sợi tóc đến da thịt, từ đầu tới chân, đều rất xán lạn. Ánh sáng huy hoàng chói mắt tựa như được đúc từ thần kim, giống như sinh linh có chảy dòng máu màu vàng óng vậy, từ đầu đến chân đều đã hóa thành màu vàng chói!
Sau khi Động Thiên duy nhất của Thạch Hạo xuất hiện thì nhanh chóng lan rộng, và muốn bao phủ sinh linh lông đỏ vào bên trong.
"Ngươi..." Thời khắc này, kiệt xuất của Hoàng tộc dị vực giật nảy cả mình, hắn cảm giác được nguy hiểm lớn lao, từng cọng lông đỏ toàn thân dựng thẳng, nổi lên cả lớp da gà.
Trong tích tắc, hắn phóng thích tất cả các loại thần thông, hoa văn đại đạo xuất hiện chằng chịt hòng áp chế và đánh gục Thạch Hạo.
Chỉ là, khiến cho hắn kinh sợ chính là, pháp lực của hắn lại đang sụp đổ, thần thông bị tan rã, tất cả đều đã mất đi hiệu lực.