Sinh vật lông đỏ dịch chuyển, cây thần sóc trong tay vung mạnh, thiên phong cuồn cuộn, hư không nát tan kèm theo khí hỗn độn, lưỡi giáo đầy sắc bén lóe lên ánh sáng chói mắt.
"Keeng!"
Thân thể của Độc Cô Vân tựa như được chế tạo từ vàng ròng sáng lóa, tay cần thiên mâu nghênh đón, dùng binh khí hạng nặng đón trả, hai cây thần binh va chạm vào nhau tựa như hai ngọn núi kim loại đối đầu, tia lửa tung tóe khắp nơi, ánh sáng chói lọi.
Cứ như là hai hành tinh va chạm vào nhau khiến thiên địa rạn nứt, tiếng nổ điếc tai, tia sáng chói mắt bao phủ mỗi tấc không gian, thần hồn người người rung động.
Đây là một cuộc quyết chiến đầy kịch liệt, hai người đánh chém kịch liệt, thực lực xấp xỉ ngang nhau, trong giây lát khó mà phân ra thắng bại.
Mọi người biến sắc, dù là Lục Đà, Yêu Nguyệt công chúa cũng giật mình và cảm nhận được một loại uy h**p, bọn họ đã tu ra ba luồng tiên khí thế nhưng khi thấy cuộc chiến của hai người này thì vẻ mặt đều nghiêm túc cả.
"Quá mạnh mà, ít ai địch nổi, rất ít người có thể ngăn cản bước tiến của bọn họ!" Có người than thở.
"Ngươi muốn bước qua cánh cửa ranh giới kia sao?" Sinh linh mọc đầy lông đỏ hét lớn.
"Muốn, ta muốn trở lại tổ địa, tắm rửa thánh hà vàng óng để bản thân lột xác, kim huyết sục sôi!" Độc Cô Vân nói, đây là một loại nghi thức và cũng là một hành trình niết bàn của bộ tộc hắn.
Nếu như có thể được trải qua sự gột rửa như vầy thì sẽ giúp bản thân càng thêm mạnh mẽ hơn, sẽ hướng về đỉnh cao nhất!
"Nơi đó cũng không chỉ mỗi mình bộ tộc của ngươi mà còn những tộc khác nữa, sẽ không ai cho phép ngươi thông qua cánh cửa ranh giới đó đâu, một khi xuất hiện, giết không tha!" Sinh vât lông đỏ nói.
"Đây là chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm làm gì. Chỉ cần nói cho ta cách tìm ra cổ lộ dẫn tới cánh cửa ranh giới đó là được rồi!" Độc Cô Vân nói thẳng.
"Tốt, nếu như ngươi đã bướng bỉnh như vậy thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội!" Sinh vật lông đỏ lạnh lùng nói, tiếp đó con ngươi màu bạc trở nên sâu lắng vô cùng.
Hơn nữa, nó lùi lại sau, thu hồi thần sóc, đình chỉ cuộc chiến đấu.
Nơi đây rất tồi tàn, trong lòng đất rõ ràng có hàng loạt thần văn thế nhưng đã bị phá nát tan tành, chỉ còn lại một ngôi miếu xập xệ cùng với ngọn núi thấp phía đó.
Sinh linh lông đỏ chỉ tay vào vách núi, nói: "Thả tổ tiên của ta ra, như vậy ta sẽ nói cho ngươi biết!'
Thanh Y nhanh chóng phiên địch ra ý của nó, nhất thời nơi đây náo loạn không thôi, tất cả mọi người không cách nào bình tĩnh được nữa, ai nấy đều trợn trong mắt.
"Thật là hung hăng, ngươi cho rằng chúng ta là không khí à, đứng ngay nơi này mà còn dám nói lời như thế!" Có người kìm nén không được dùng thần niệm truyền âm, tuy rằng biết sinh linh kia rất mạnh thế nhưng vẫn lớn tiếng mắng chửi.
Sinh linh lông đỏ kia vô cùng to lớn, dựng thẳng thần sóc liếc xéo người vừa lên tiếng, hiển nhiên chẳng thèm để vào mắt, nó lạnh lùng nói; "Không biết trời cao đất rộng gì cả, ta đang nói chuyện mà cũng dám xen mỏ vào?"
Đang lên tiếng thì hắn giơ tay phải lên, một luồng ánh sáng to lớn xuất hiện và hình thành nên một móng vuốt rồng chộp về người đó.
"Gào..."
Đại long rít gào, móng vuốt to lớn ấy xé rách trời cao rồi lao vút tới phụ cận, lúc này vẻ mặt của người kia chợt biến đổi, hắn không cách nào cử động được, đã bị giam cầm ngay tại chỗ.
Hoàn toàn chính xác, nếu như không có ai ra tay cứu giúp thì hắn chắc chắn sẽ phải chết, chênh lệch với sinh linh lông đỏ kia quá lớn.
Mọi người đương nhiên sẽ không đứng nhìn, Thạch Hạo nhíu mày muốn động thủ, thế nhưng Huyền Côn đứng khá gần đó nên đã hét lớn tung ra một quyền, ngăn cản vuốt rồng kia lại.