"A Đồ Đà Lam..." Sinh linh kia mở lời, con ngươi màu bạc b*n r* ánh sáng thăm thẳm đầy lạnh người, bộ lông đỏ phủ kín toàn thân trông vô cùng ghê rợn.
Ngay cả trên mặt nó cũng tràn đầy lông màu đỏ, ngoại trừ hai mắt ra thì cả khuôn mặt đều bị che khuất.
Nó đang hỏi đáp với hậu nhân của người Bảo vệ, giọng điệu có chút gay gắt, bá đạo và ngang ngược, cơ bản không hề sợ những người nơi này.
Làm cho người khác hơi chút an tâm là, nó mạnh nhưng chắc chắn cảnh giới cũng không mạnh hơn bao nhiêu, rất có thể là Thiên Thần đỉnh cao giống như chí tôn trẻ tuổi.
Hơn nữa, có người thông qua từng dòng tinh lực tràn ra từ nó thì cảm nhận được một luồng khí tức đầy phồn thịnh, đây là một cường giả đang còn trẻ tuổi chứ không phải lọm khọm già nua.
Sinh linh bị phong ấn, trời mới biết nó đã bị giam giữ bao nhiêu lâu, vậy sao hắn có thể còn trẻ như vậy chứ?!
Mọi người ngờ vực khó mà đoán ra được, nhưng cũng chính vì thế nên nó không thuộc cấp nhân vật hóa thạch, làm cho niềm tin của mọi người vững vàng hơn.
"Lặc Đốt Tây!" Độc Cô Vân lớn tiếng tranh luận, lồng ngực phập phồng kịch liệt đầy tức giận và không tin tưởng.
"Có ý gì đây, không biết đang tranh luận về vấn đề gì?" Thạch Hạo hỏi.
Mạc Đạo lắc đầu, hắn dù một câu cũng chẳng hiểu được, đây là ngôn ngữ Hoàng tộc cổ xưa nhất của dị vực, dù cho một vài Hoàng tộc hiện giờ cũng chưa chắc biết được.
Đôi mắt đẹp của Thanh Y lấp lánh lóe ra từng ánh trăng xanh đầy nhu hòa và thần thánh, cả người được nguyệt quang thánh khiết bao trùm.
"Bọn họ đang nói tới một địa phương, đó chính là cố hương của chủng tộc chảy xuôi dòng máu vàng đầy thần thánh. Độc Cô Vân muốn tìm đường để tới đó, mà sinh vật kia lại trả lời là không thể, sinh linh một khi rời khỏi nơi này thì đã nhiễm lấy khí tức hồng trần, như vậy sẽ không thể quay trở lại được nữa!"
Lời nói của Thanh Y khiến người nghe khiếp sợ, đó là một nơi như thế nào? Một khi đã rời khỏi nơi đó thì không thể quay trở về được nữa!
Cố hương của người Bảo vệ mờ ảo mập mờ, tựa như rất là thần thánh, không thể cho khí tức trần thế tiến vào trong, nơi đó có quy định vô cùng nghiêm khắc.
Dựa theo lời nói của sinh linh lông đỏ kia, tổ tiên của Độc Cô Vân, cũng là nhất mạch người Bảo vệ, bọn họ đã rời khỏi nơi đó nên không thể quay trở lại được nữa, chứ đừng nói là đời sau của bọn họ.
"Sinh linh lông đỏ kia không muốn nói cho Độc Cô Vân biết vì sợ hắn nông nổi tìm kiếm, và rồi dẫn tới những phiền phức không đáng có." Thanh Y bổ sung.
Vẻ mặt mọi người lộ vẻ chấn kinh, nơi đó dù cho là thế lực của dị vực cũng phải kiêng kỵ!
Độc Cô Vân không ngừng cãi vã với nó, hiển nhiên là không đồng tình, hắn muốn đi tìm con đường cổ xưa kia, muốn trở về tịnh thổ mà tổ tiên từng sinh hoạt, muốn giúp dòng máu vàng của mình càng thêm đậm đặc hơn, càng thêm mạnh mẽ hơn!