Cánh tay lông lá dài thượt kia có hình dạng của con người, thế nhưng nhìn tổng thể thì lại khiến người ta nghĩ ngay tới tay thú.
Cánh tay này lao ra từ trong vách đá, xuất hiện từ bên trong cánh cửa được vẽ bên trên kia.
Tất cả mọi người đều ngây dại, cánh cửa được vẽ ở trên vách đá kia không ngờ lại là một con đường?
"Gào!"
Thanh âm ấy chấn cho màng tai của mọi người như muốn rách nát, càn khôn nơi này rung chấn dữ dội, sinh linh kia giãy giụa đầy gian nan như muốn thoát ra khỏi vách đá ấy.
Chuyện gì thế? Nhiều người không thể nào đoán ra được.
Bức tranh đá thức tỉnh, người từ trong ấy muốn xuất thế ra ngoài? Chuyện này quá kỳ lạ, khiến lòng người chấn kinh.
Một luồng khí tức hoang dã phả thẳng vào mặt, thứ này như đang chạy trốn từ viễn cổ và muốn hiện thân ở đời này, muốn tranh bá với nhân kiệt ở đương đại.
Chỉ là, thứ này dù nỗ lực tới mấy cũng không thể thành công, cánh tay đầy lông lá sau khi duỗi thẳng được ra ngoài thì thân thể lại không cách nào tiến thêm được nữa, không thành công xông ra ngoài.
"Hừ!"
Hai cao thủ của Tiên viện cùng tiến lên như muốn xuất thủ.
"Tránh ra!" Độc Cô Vân hét lớn, chỉ trong nháy mắt huyết khí vàng óng toàn thân cuộn trào, bộ tóc dày rậm từ đen chuyển thành vàng, khí thế cả người tăng vút lên mức cao nhất.
Thời khắc này, thần sắc của hắn trở nên vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng, đồng thời nơi sâu trong đáy mắt lóe lên vẻ kích động, nôn nóng che chắn ở ngay trước vách đá.
Bên trong vách đá, bóng ảnh kia như đang kiêng kỵ gì đó, sợ sẽ bị ám hại nên nhanh chóng rút lui trở lại, cánh tay từ từ rút vào trong cánh cửa đá, biến mất khỏi nơi này.
Hai tay của Độc Cô Vân vung tới, kết ra một loại pháp ấn bí ẩn nào đó và thi thoảng đánh lên trên vách đá, pháp ấn này hình thành ra hoa văn kỳ dị vừa giống pháp môn công kích đầy mạnh mẽ mà cũng giống như đang tiến hành một loại nghi thức nào đó.
Hơn nữa trong lúc này, một ngón tay của hắn từ từ chảy máu ra dòng máu vàng tiến lên trên vách đá, lập tức nó tựa như sa mạc khô hạn gặp phải mưa rào, thẩm thấu dễ dàng vào trong.
"Ngươi đang làm gì thế hả?" Hai người của Tiên viện quát lớn.
Vẻ mặt của Trích Tiên khẽ biến nhìn chằm chằm hậu nhân của người Bảo vệ, khí chất hoạt bát xuất trần từ từ được thay thế bởi vẻ mạnh mẽ tàn nhẫn, một bóng mờ Chân Hoàng xuất hiện và thủ thế dường như bất cứ lúc nào cũng có thể công kích.
"A Mộc Độc Lạc..."
Vào thời khắc này, bên trong vách đá truyền ra thanh âm trầm thấp này, cánh tay đầy lông lại xuất hiện lần nữa, thứ này như cảm nhận được khí tức của dòng máu vàng nên đang đặt câu hỏi vậy.
Hầu như tất cả mọi người đều nghe không hiểu, thanh âm đó quá tối nghĩa, âm tiết cổ xưa, đồng thời nó mang theo một loại sức mạnh ma quái đầy kỳ dị như có thể trảm hồn phách của người nghe.
"Đà Già Ni Mã..." Độc Cô Vân càng thêm trịnh trọng đáp lại, dòng máu vàng trên ngón tay không ngừng chảy về phía cánh cửa đá.
"Ngươi nhất định phải nói ra hành động của mình là như thế nào!" Vào lúc này, Thập Quan vương cũng đã ra khỏi hàng và đứng nơi đó, tay cầm cây con Thế Giới thụ.