Mạnh Đô bại trận và thiếu chút nữa bị g**t ch*t, chuyện này đã khuấy động nỗi lòng của rất nhiều người.
Ước lượng về sức chiến đấu của Thạch Hạo đối với mọi người lần nữa tăng lên, ai cũng cho rằng kẻ này là một nhân vật hết sức nguy hiểm, kể cả người có tu ra ba luồng tiên khí cũng chưa chắc đã địch lại được, ai ai cũng đều kiêng kỵ không thôil
"Ngươi không sao chứ?" Thạch Hạo hỏi Thanh Y.
Thanh Y lắc đầu, trong lòng nàng chợt cảm thấy kỳ quái, vầng Thanh Nguyệt lơ lửng bên trên đỉnh đầu khiến nàng hoảng hốt, lúc này mơ hồ thấy được một hình ảnh, như có một tiên tử cái thế đang đi tới thế giới nội tâm của nàng, càng ngày càng rõ ràng.
"Thanh Nguyệt..." Nàng thì thào.
Xung quanh, ai nấy đều vô cùng ngạc nhiên, chẳng lẽ bí ẩn kia lại là sự thật, truyền thuyết sẽ trở thành hiện thự? Chân Tiên một đời khi xưa chuẩn bị xuất hiện trên thế gian.
Trong lòng của mọi người đều giật nảy mình, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin.
"Hừ!" Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng tựa như tiếng búa đập thẳng vào lòng người, khiến bọn họ phục hồi lại tinh thần.
Mọi người giật mình, đặc biệt là người của Tiên viện thì nổi cả da gà, tên này quả đúng là sát tinh vô địch, đánh bại Mạnh Đô, vậy có mấy ai có thể ngăn được?
Cường giả sở hữu ba luồng tiên khí thì đều là nhân vật tuyệt đỉnh, tương lai sau này sẽ thống lĩnh cả cửu Thiên thập Địa, sẽ trở thành cường giả vô thượng!
Nhưng mà, nhân vật như vậy vẫn bị Thạch Hạo đánh suýt chết, không thể không bỏ chạy giữ mạng, như vậy đủ chứng minh người tới từ hạ giới này đáng sợ tới cỡ nào.
Biểu hiện lúc này của Thạch Hạo khiến mọi người cảm thấy bất an, ai cũng không dám tới gần.
Xa xa, cô gái bị hủy đi cây đinh ba Phượng sí tiên kim thuộc Tiên viện thấy cảnh này thì lòng chợt bồn chồn, nàng không biết nên vui hay là chửi bới nữa.
"Xoẹt!"
Thanh Nguyệt lóe lên rồi lần nữa tiến vào trong cơ thể của Thanh Y, ánh trăng nhu hòa biến mất, nàng tỉnh lại từ trong trạng thái mê man vừa rồi.
"Đừng nói ngươi là một người đang luân hồi nhen?" Thạch Hạo hỏi.
"Chẳng phải đã có một vài chí tôn đã chứng thực rồi hay sao, thế gian này căn bản không thể tồn tại luân hồi được." Thanh Y lắc đầu, thế nhưng nàng cũng không biết được mình và vầng Thanh Nguyệt này đã xảy ra chuyện gì với nhau.
"Đi thôi, đi hái thần dược, ta cảm thấy nơi này có một vườn thuốc bị bỏ hoang, bên trong đều trồng toàn thần dược!" Thạch Hạo nói.
Hắn kéo Thanh Y về phía có Bát Trân kỳ, nói theo một ý nghĩa nào đó thì thứ này còn hiếm thấy hơn cả thần dược, giá trị càng cao hơn.
Sau khi hai người rời đi thì nơi này không cách nào yên tĩnh được, mọi người của Tiên viện chấn động không thôi, có một vài người thì thào thầm thì to nhỏ.
"Ba luồng tiên khí của hắn hẳn là... tự mình tu ra, không phải dùng thủ thuật gì, và cũng chẳng phải trộm thiên cơ!"
"Ta nghĩ... chắc là như vậy, những cường giả trẻ tuổi vô thượng của kỷ nguyên Tiên cổ đều như thế, đều dựa vào bản thân để tu luyện thành, không phải được trưởng bối bồi dưỡng thành."