Bên trong cổ địa là một màu đen tăm tối thiếu những luồng ánh sáng, thế nhưng cũng không hề thiếu những bảo dược hi thế, hương thơm lan tỏa, thần phẩm chẳng ít, cho nên cuộc tranh đấu và xung đột đầy kịch liệt không ngừng phát sinh.
Dẫn Hồn liên đã tới tay làm cho Thạch Hạo vô cùng vui sướng nhưng lại chưa có thỏa mãn, hắn bắt đầu hành động, xông về trước cùng với những người kia.
"Phượng Hoàng thảo!"
Khu vực này cũng đang diễn ra chiến đấu, Huyền Côn của Thư viện Thiên Thần đã bị đánh thương, một thiếu niên điển trai của Tiên viện hét lớn, khí chất trở nên dữ tợn, hắn đẩy lui địch thủ rồi cướp lấy Phượng Hoàng thảo.
Thạch Hạo đã tới trễ một bước, người này cũng không có tranh cướp Dẫn Hồn thảo nên hắn cũng không có truy kích.
"Gào..." Một khu vực khác, tiếng rồng gầm vang tận chín tầng trời, nơi đó có một con rồng màu tím kèm theo sương mù xuất hiện, khí thế vô cùng hùng dũng.
"Nghiệt Long dược!" Có người hét lớn tràn đầy mừng rỡ, khu vực ấy trở nên náo động và cuộc đại chiến đầy điên cuồng bùng phát.
Ngay cả Thạch Hạo cũng kinh ngạc không kém, cây dược kia vô cùng bất phàm, dị tượng kinh người, dẫn tới cuộc chiến đấu kịch liệt, không ít người đang chinh chiến nơi ấy.
Vương Hi đã tới, Lục Đà đã ra tay, cô gái đã bị hủy đi cây đinh ba Phượng sí tiên kim thuộc Tiên viện cũng đã xông lại, ai cũng muốn chiếm cho bằng được cây dược này.
Đó là một cây dược cao tầm một thước lấp lánh ánh sáng, nó đang cắm rễ bên trên mặt đất và đang có ý định bỏ chạy, thế nhưng lại bị ép phải quay trở lại.
Thần dược đều đã thông linh, có thể chui xuống đất, vả lại đây là Nguyệt Long dược trong truyền thuyết nên thần tính kinh người, nó muốn chạy trốn thế nhưng lại bị người bố trí trận pháp phong ấn, không cách nào chạy thoát được.
Vì vậy, cuộc chiến đấu nơi này rất mãnh liệt, bóng người tung bay, chém giết liều mạng.
Cây dược đó mọc ra sáu bảy lá tựa như những chiếc vuốt rồng, thân cây tựa như một con nghiệt long uốn lượn, khí tím mịt mờ, thần quang chói lóa.
"Y như là một con rồng bị giam cầm vậy!" Có người thán phục, cây dược này thuộc hàng cao cấp nhất trong thần dược.
Ầm!
Chiến đấu nơi này rất đáng sợ, hàng loạt đại thần thông thét gào, tiên khí tản xa, càn khôn bị xé rách, ai cũng đều là chí cường giả cả.
Trong đó, đáng chú ý nhất chính là một người đang vận dụng Long quyền, nó tựa như là một con chân long lao vút trong hư không, dùng cứng đối cứng đánh đâu thắng đó va chạm với những người còn lại.
Rất nhanh, hắn cũng nếm qua vị đắng mà Thạch Hạo từng trải, bị người khác vây công.
Hắn chính là Thập Quan vương, ngửa mặt thét dài, nơi bàn tay phải xuất hiện một cây nhỏ lấp lánh bóng mượt, tiếp đó hắn quét mạnh ra ngoài, khí hỗn độn dâng trào, chư địch khiếp sợ.
Người của Thư viện Thiên Thần không nói, thế nhưng người của Tiên viện tỏ vẻ thèm thuồng, đây là một trong những tiên chủng mạnh nhất trong lịch sử, hoàn mỹ không một tì vết, khiến người người ghen tị cùng với kinh ngạc.
Lúc này chợt có người vọt tới, thậm chí ngay cả Nghiệt Long dược cũng không thèm đếm xỉa tới mà vây công Thập Quan vương, hắn muốn cướp đi bảo thụ trong tay của hắn.
"Có cây non Thế Giới thụ thì cần gì phải tranh hạt giống khác chứ, cứ bế quan dung hợp, hoàn toàn hơn hẳn toàn bộ cơ duyên nơi đây!"