Ánh bạc của Dẫn Hồn liên khiến khắp nơi chấn động, chỉ trong nháy mắt nó liền phóng ra thần hà ngút trời, không ngừng giãy giụa trong tay của Thạch Hạo.
Xoẹt!
Tất cả mọi người đồng loạt ra tay, làm sao có thể trơ mắt nhìn mình hắn độc chiếm cây thần dược hi thế này chứ, vô số chùm sáng lao tới thế nhưng tiếc là đều bị hóa giải cả, đã miễn dịch pháp lực.
Chỉ có những binh khí như đinh ba Phượng sí tiên kim, chiến kích, trường mâu... khi đâm tới thì mới có hiệu quả, Thạch Hạo không thể không chống đỡ.
Đột nhiên, nơi tay Thạch Hạo rung lên dữ dội, lá sen màu bạc tan chảy hóa thành chất lỏng, tiếp đó cánh hoa héo úa và cũng trở thành chất lỏng, từ đó rời khỏi bàn tay của hắn!
Trong hư không, chất lỏng màu bạc ngưng tụ, nó rời khỏi các kẽ ngón tay của Thạch Hạo rồi phóng tới giữa không trung và tập hợp tụ thành một chùm chất dịch, ánh bạc lấp lóe không thôi.
Cây thần dược này không ngờ lại tan chảy, vào lúc quan trọng nhất đã phát sinh đột biến!
Thế nhưng dịch thể vẫn đang lơ lửng giữa không trung, mùi hương ngất ngây đậm đặc hơn cả chục lần lúc nãy, ánh mắt của tất cả mọi người trở nên thèm khát đồng thời ai nấy đều vung tay chộp tới.
"Thần dược đã chín mùi, tự mình tách bóc hóa thành bảo dịch, phần rể cây đã chạy trốn rồi!" Có người than thở.
Thạch Hạo đứng ở trước nhất đương nhiên sẽ không bỏ qua, bàn tay lớn bao trùm tới, hắn rất muốn nắm thứ này vào trong tay.
Nhưng, những người khác đều bộc phát toàn bộ sức lực, là sự chém giết giữa thân thể với nhau, một đám chí tôn trẻ tuổi đều triển khai thủ đoạn khủng khiếp nhất, từng người với tinh lực ngập trời đánh mạnh tới.
Thân thể của Thạch Hạo run lên lẩy bẩy, không thể không nghiêm túc đề phòng, bởi vì thân thể của hắn đang rung lắc dữ dội, Động thiên duy nhất vặn vẹo như muốn tan rã.
Không chỉ do xung kích của những người này gây nên, mà còn nguyên nhân khác chính là miễn dịch pháp lực như muốn mất đi hiệu lực, những người này chẳng phải là kẻ thường, những phù văn đã triển khai trước kia đáng sợ tới lạ thường, năng lực miễn dịch pháp lực bị xung kích rất nghiêm trọng, cho nên hiện tại khó có thể tiếp tục chống đỡ được và gần như muốn biến mất.
Ầm!
Đôi bàn tay xanh biếc của Lục Đà đánh tới, sức lực đủ đánh nát vòm trời.
Một tay của Thạch Hạo chụp về dịch thể Dẫn Hồn liên còn tay khác thì nhanh chóng vung mạnh, trong tích tắc, hai song chưởng va mạnh vào nhau, ầm ầm, khí kình dâng trào, hư không uốn éo, toàn bộ nổ tung.
Xoẹt!
Ánh kiếm như dải lụa, thần kiếm của Vân Hi đâm mạnh tới.
Vút!
Hư không bị chém rách, cô gái của Tiên viện tay cầm đinh ba Phượng sí tiên kim nhắm thẳng đầu lâu của Thạch Hạo.
Ngoài ra, hai người khác của Tiên viện cũng đã giết tới, trường mâu và chiến kích đầy sắc bén đồng loạt hạ xuống, ánh sáng lạnh lẽo lấp lánh, chúng xuyên thủng trời cao và nhằm thẳng vào điểm yếu của Thạch Hạo.
Ầm!
Động thiên duy nhất của Thạch Hạo phát sáng, bảo thuật b*n r*, cành liễu màu vàng hóa thành xích thần trật tự nhằm thẳng về bốn phương tám hướng. Ngoài ra, sấm chớp hàng vạn, chỗ nào cũng đan xen, vả lại cả cơ thể của hắn đều là ánh sáng, áo nghĩa Luân hồi hiện ra và bao phủ bốn phía.