Cổ địa tối tăm, thảm thực vật cũng không phải rất phong phú, thế nhưng hễ có thực vật xuất hiện thì đều là linh dược cả, ngay cả những thần dược như Dẫn Hồn liên, Phượng Hoàng thảo mà cũng có thể nhìn thấy, tự nhiên sẽ dẫn tới sự chấn động.
Thời gian không lâu sau thì nơi đây tựa như bị sụp đổ, tất cả mọi người đều không ngừng chém giết, hỗn chiến phát sinh.
"Ầm!"
Thạch Hạo quyết đấu với cô gái kia, bàn tay phát ra ánh sáng vàng óng ánh, Côn Bằng lực phun trào va chạm với tiên khí do nàng tỏa ra, bốn phía rung lên bần bật.
"Giết!'
Bên kia, Lục Đà đang chinh chiến với một thanh niên khác, hai bên đều nhiễm phải những vết máu, đây là cuộc đại chiến kinh thế giữa chí tôn trẻ tuổi sở hữu ba luồng tiên khí.
"Ngươi nên hiểu, chỉ vì một cây dược thảo lại quyết chiến với ta, vậy có đáng hay không!" Cô gái kia đe dọa, nàng là một người không chừa bất cứ thủ đoạn nào, vì Dẫn Hồn liên nên cũng chẳng ngại dùng Tiên viện để ép Thạch Hạo.
"Bớt nói nhảm đi, muốn lấy thì cứ xuất bản lĩnh của bản thân thì hơn!" Thạch Hạo cũng chẳng hề bị lung lay gì, trực tiếp đánh mạnh ra một quyền, ánh chớp cả ngàn tia, toàn bộ đều lan tỏa về phía trước.
Nếu là người bình thường thì sớm đã bị tia chớp này đánh cho thành tro tàn, ánh chớp như thế này thì g**t ch*t Thiên Thần chẳng tốn chút sức lực nào, nó có thể so sánh với thiên kiếp.
Chỉ là cô gái này rất mạnh mẽ, ba luồng tiên khí hòa với Đạo hóa thành từng làn khí bao quanh thân thể đầy ngạo nhân ấy, vả lại nàng cũng sử dụng một loại đạo pháp cổ xưa.
Thạch Hạo với pháp lực cao thâm, thể xác mạnh mẽ, thần dũng không cách nào so bì, hắn liều mạng với nàng tới mấy lần, chủ động nghênh chiến về trước.
Đặc biệt, khi mấy trăm cành liễu vàng xung quanh Thạch Hạo lao tới thì đã khiến cho cô gái này ngây người, biểu lộ vẻ kỳ lạ, không tự chủ rút lui vài bước.
Ầm!
Thạch Hạo nhảy sang bên rồi nhào về trước, hắn muốn nhổ lên cây Dẫn Hồn liên kia.
Cây sen này thánh khiết hoàn mỹ, hương thơm nức mũi, toàn thân là màu trắng bạc, ánh sáng lấp lánh, nó cắm rễ trong trong ao nước, vả lại ao nước lại là thần dịch đầy óng ánh.
Ao nước không lớn, phạm vi cũng chỉ mấy trượng, nó ẩn chứa tinh khí trời ban và đi kèm là mùi thơm ngây ngất.
Rầm!
Vào thời khắc mấu chốt thì một luồng ánh tím lao tới, Vân Hi đã xuất thủ, vung tay là đánh ra hàng loạt bảo thuật ngăn cản bước tiến của Thạch Hạo.
Xoẹt!
Tiếp đó, nàng lại thi triển Bình Loạn quyết, vận dụng tới bộ kiếm quyết vô thượng đã chấn động cả cổ kim này, thứ này đánh nát hư không, cắt đứt con đường phía trước, không cho Thạch Hạo tới gần.
Cũng trong lúc đó, Lục Đà lao tới rồi quát lớn tựa như sấm nổ, hắn vận dụng Thiên công cổ đánh về phía sau lưng Thạch Hạo, khí thế mạnh bạo như cầu vồng.