Hẻm núi rộng lớn, đứng ở bên dưới nhìn khắp bốn phía thì chỉ là một màu đen tối, sương mù mờ ảo, tựa như đang chìm đắm bên trong một vực sâu to lớn.
Mấy lão quái vật của Tiên viện cùng với đám người Nhị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần đang bàn bạc cách để mở ra lò luyện đan, đoạt lấy đại dược hi thế có khả năng tồn tại bên trong.
"Nếu không phải chuẩn Thế Giới thụ kia xuất hiện và cắm rễ bên trên mắt Âm Dương, giúp cho chúng ta suy đoán ra tọa độ thì cả đời cũng khó có thể tìm được tới nơi này." Bọn họ rất vui mừng.
Khối đại lục này rộng lớn vô ngần, tựa như là vũ trụ mênh mông, dù sao những hành tinh rơi xuống đây cũng nhỏ bé như bụi bặm, nếu như muốn tìm kiếm thứ gì đó ở nơi đây và không có bất kỳ manh mối nào thì dù là mấy đời mấy kiếp cũng rất khó hoàn thành.
Trưởng lão của hai viện cùng nhau nghiên cứu, rõ ràng lão quái vật của Tiên viện lợi hại hơn rất nhiều, bối phận còn muốn cao hơn các trưởng lão của Thư viện Thiên Thần!
Có thể nói, bọn họ là một nhóm người sinh sống lâu đời nhất so với hiện tại!
Trong Thư viện Thiên Thần, cũng chỉ có Đại trưởng lão cùng Nhị trưởng lão mới là những nhân vật cùng thời kỳ, cho nên cũng không phải lo lắng quá.
Sau khi thảo luận, cẩn thận suy diễn thì bọn họ dần dần hiểu rõ bố cục nơi này và nét vui mừng hiện rõ trên mặt, vững tin rằng đại thế đã biến thiên cho nên nơi này đã không còn nguy hiểm như trong lời đồn nữa.
"Có một tấm màn đầy bí ẩn che kín đang chờ chúng ta vén nó lên!"
Dưới cái nhìn của bọn họ, hẻm núi này ít nhất là một biểu tượng đặc trưng chứ cơ bản cũng chẳng phải là bên trong cùng với chân tướng của nơi phong ấn gì cả.
"Cổ địa bị che giấu thật sự kia, đang cần chúng ta vén mở và xông vào!"
Tuy rằng hiểu rõ một chút bí mật thế nhưng bọn họ vẫn luôn cẩn thận, chỉ lo chạm phải thứ gì đó cùng phòng ngừa việc dẫn tới biến cố kinh thiên.
Nơi sâu nhất trong hẻm núi có khả năng sẽ không còn đường đi nữa, khi tới phần cuối thì thấy một vách đá cheo leo ngăn cản phía trước, thế nhưng mấy vị trưởng lão cũng không hề dừng lại mà vẫn cất bước về trước.
"Xuyên qua vách đá này, mới có thể thấy được chân tướng!"
Ngũ trưởng lão của Thư viện Thiên Thần bước lên trước rồi đánh nhẹ một quyền lên vách đá, bịch, đất rung núi chuyển, vả lại trên người hắn cũng lấp lánh những ký hiệu sấm chớp.
Phịch một tiếng, Ngũ trưởng lão bị một tia chớp đánh lui về sau, nơi lồng ngực phập phồng cùng với sắc mặt trắng bệch, máu tươi xuất hiện nơi khóe miệng.
Hắn đã bị thương, chỉ vừa mới chạm vào vách đá thì đã tạo thành kết quả như vậy!
"Ha ha..." Một lão quái vật của Tiên viện nở nụ cười, thế nhưng lời nói lại đả kích rất nhiều người, nói: "Người trẻ tuổi quả nhiên rất nóng tính, đây chỉ là một cửa ải mà thôi, ấy vậy không những không nghĩ biện pháp mà lại còn dùng sức đánh lấy."
Ngũ trưởng lão của Thư viện Thiên Thần sắc mặt lúc trắng lúc xanh, hắn bao nhiêu tuổi rồi? Năm tháng xa xưa, nếu như nói ra thì sẽ rất đáng sợ, ấy vậy mà lại bị người ta gọi là người trẻ tuổi, đây là trêu chọc và cũng là sự coi thường.