Cổ thụ hoàng kim rung lắc, ánh sáng chói lòa lấp lánh, vô số ngôi sao trên các phiến lá đều chấn động theo.
Chiến hạm màu bạc biến mất khỏi nơi này, bắt đầu khởi hành theo con đường đã được suy diễn, đi về một khu thổ địa đối xứng khác.
"Sắp tới rồi!"
Khu vực này rất yên tĩnh, dãy núi chập chùng, bản nguyên khí ngũ hành nồng nặc bốc lên từ bên trong lòng đất, tinh khí mịt mờ tựa như tiên vụ vậy.
Mấy vị trưởng lão suy diễn thật tỉ mỉ, cẩn thận xác định đúng vị trí của mắt Âm Dương để không lại quá gần, bởi vì lời đồn kia rất khủng khiếp.
"Hu hu...."
Bỗng nhiên, khi tiến vào sâu hơn trăm dặm thì bên trong vùng núi phía trước chợt truyền tới tiếng khóc nghẹn ngào của ai đó.
Sau khi tới gần thì mọi người chỉ biết bốn mắt nhìn nhau, đó là khi cơn gió thổi qua khe núi ấy thì hình thành nên âm thanh nghẹn ngào này.
"Là chỗ này!" Nhị trưởng lão nghiêm túc nói, những người khác nghe thấy thế thì trở nên sốt sắng, lúc này chiến hạm đã dừng lại và đang lơ lửng giữa trời cao.
Dựa theo lời đồn, chỗn này chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm, nếu như có bố trí đại trận Phản Ngũ hành thì chắc chắn sẽ là tuyệt địa, đi vào thì chắc chắn phải chết.
Hẻm núi này rất lớn, từ trên không nhìn xuống thì nơi đó có sương mù bốc lên, tựa như là nối thẳng với u minh vậy.
Trong lúc vô tình có một làn gió lớn xua tan đi sương mù, lúc này có thể thấy được hài cốt nằm đầy bên trong khe núi, có trắng bóng như ngọc, có vàng óng trong suốt, có lấp lánh ánh tím... Những xương cốt này không phải của cùng một tộc, màu sắc cũng rất khác nhau.
Không biết đã trải qua bao nhiêu năm mới có thể khiến những thần cốt kia phong hóa như thế.
"Đại trận Phản ngũ hành!" Một vị trưởng lão khẳng định, dựa theo độ phù hợp như trong lời đồn thì hắn nhìn thấy hài cốt của chí tôn và cũng không chỉ có một hai bộ.
Ngay cả những nhân vật như vầy mà cũng bị g**t ch*t như thường?
Tuy rằng không có tiến vào trong, thế nhưng từ rất xa cũng đã nhìn thấy không ít hài cốt, tất cả đều là cao thủ tuyệt đỉnh, không phải là hạng người tầm thường.
"Có vài người tựa như không phải bị g**t ch*t mà là tọa hóa vậy á!" Nhị trưởng lão lộ vẻ khiếp sợ cùng với chút không hiểu.
"Ồ, quả đúng là như thế, các ngươi xem kìa, có vài người đang ngồi xếp bằng ở trong khe, mãi cho tới khi huyết nhục thối rửa và còn sót lại xương cốt, bởi vậy tư thế vẫn duy trì không hề biến dổi, như đang tìm hiểu thứ gì đó." Tam trưởng lão gật đầu biểu thị tán đồng.
"Hơi khác với sự tưởng tượng của chúng ta." Một vị trưởng lão khác lên tiếng.
Gió vẫn thổi, tiếng hu hu vẫn vang, kèm theo là những hài cốt bên trong khe núi càng khiến di tích cổ đại này thêm thần bí hơn, toát lên cảm giác khó có thể nói thành lời.
"Lùi lại!"