Mấy người này rất mạnh, có thể sử dụng từ sâu không lường được để hình dung, bên ngoài cơ thể của bọn họ tản ra tiên vụ, chúng không tụ tập lại thành từng sợi từng luồng mà tràn ngập khắp nơi, khiến cho vẻ thần bí càng mù mịt hơn.
Về phía Thư viện Thiên Thần, mọi người đều kinh ngạc, đó là quang cảnh gì thế này? Rất giống với ghi chép nào đó từng được ghi trong sách sử, là do tu luyện Huyền công vô thượng đã tới điểm mấu chốt.
"Tiên viện ghê thật, sở hữu bí điển tiên đạo, những đệ tử dòng chính này đều được chân truyền cả, cho nên tiên khí đã hoà hợp với Đạo, đều là những đứa con trai của trời xanh!" Một trưởng lão của Thư viện Thiên Thần cảm thán.
Việc này khiến cho rất nhiều đệ tử thư viện kinh ngạc, bởi vì đây là sự khen ngợi, dù là đám người như Lục Đà, Vân Hi cũng vô cùng ít khi được tán dương như vậy.
"Chỉ là chút thành tựu nhỏ mà thôi, bọn họ vẫn còn kém lắm. Ta thấy trong Thư viện Thiên Thần cũng có mấy hạt giống tương đối tốt, nếu như quan tâm bồi dưỡng thì cũng sẽ phá kén thành bướm." Một lão quái vật nói.
Da mặt của Tứ trưởng lão hơi co giật, trong lòng rất không cam lòng, hắn hiểu rõ ý của đối phương, tóm lại sẽ tiến vào trong Thư viện Thiên Thần để chọn môn đồ, những kiệt xuất của hiện tại hơn nửa sẽ trở thành đệ tử của Tiên viện.
"Thạch Hạo, còn không trả giáp trụ xanh thẳm kia cho Tiên viện đi." Nhị trưởng lão nói.
Giáp trụ này là một món đồ cổ khi khống chế thần lực thì sẽ toả ra ánh sáng lóa mắt, khi yên lặng thì lại trở thành vẻ tự nhiên cổ xưa, ánh sáng màu xanh mờ ảo tựa như mờ ảo.
Thạch Hạo nhấc nhẹ bộ giáp trụ tỏ vẻ không muốn, hắn vừa liếc liền biết đây là món hàng có lai lịch rất lớn, tuyệt đối không phải là vũ khí bình thường, trong lòng chẳng hề muốn trả lại.
"Xin hãy trả lại" Trên thuyền cổ, những người có quan hệ tốt với Ngô Thái lần nữa cầu xin, lời nói rất là lớn, bởi vì lão quái vật của Tiên viện đã đứng ra nên dũng khí của bọn họ tăng mạnh.
Thạch Hạo trừng mắt, hai luồng ánh sáng như cầu vồng lao vút ra ngoài, lập tức những người kia chợt run lên, sau khi thấy đầu lâu của Ngô Thái đang nằm bên dươi chân của Thạch Hạo thì lòng càng bồn chồn hơn.
"Các ngươi hạ nhục ta trước, sau khi chiến bại lại còn ăn nói ngông cuồng, nếu ta cứ trả lại bộ giáp trụ như thế thì các ngươi cho rằng ta là một người dễ bị lừa lắm hả, hay cho rằng Thạch mỗ là người yếu mềm ư?" Thạch Hạo lớn tiếng hỏi.
Những người kia chợt sợ hãi rồi không tự chủ rút lui vài bước, sắc mặt thì tái nhợt vì bị chấn nhiếp bởi khí thế của hắn.
Những người bên phía Thư viện Thiên Thần thì lộ vẻ kỳ lạ, ngay cả những vị trưởng lão cũng chẳng biết nói gì cả. Đầu lâu của địch thủ đã bị ngắt rụng, tới ngay cả những người còn lại cũng dám lớn tiếng hăm dọa, lại còn nói rằng mình rất oan ức, rõ ràng là không muốn trả lại bộ giáp trụ kia mà.