Không ít người trên chiến thuyền của Tiên viện kinh ngạc, đặc biệt là một vài người trẻ tuổi từng đứng chung nhóm với Ngô Thái thì cuống cuồng gọi lớn: "Dừng tay!"
"Ầm!"
Bàn chân của Thạch Hạo hạ xuống, dù là một ngọn ma sơn Thái cổ cũng sẽ bị san phẳng chứ đừng nói là thân thể máu thịt của con người, Ngô Thái làm sao có thể cản được chứ?
Phụt!
Chỉ trong nháy mắt, thân thể của Ngô Thái rạn nứt rồi hoá thành một màn sương máu.
Cuối cùng chỉ còn sót lại mỗi đầu lâu mang theo vẻ sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, môi không ngừng mấp máy đầy vẻ chết khiếp, khó lòng lên tiếng dù chỉ là một câu.
"To gan!"
Những người bên trên chiến thuyền của Tiên viện nhanh chóng phản ứng, mấy người có quan hệ thân thiết với Ngô Thái thì quát lớn chỉ thẳng Thạch Hạo.
"Lại dám làm ra chuyện như vầy, dám đánh trọng thương đệ tử ngay trước mặt các trưởng lão, không đặt Tiên viện ta vào mắt nữa à?!"
"Tên nhà quê này từ đâu tới vậy, lại dám khiêu khích uy nghiêm của Tiên viện, lại dám làm nên việc tàn bạo hung ác này, đánh giết Ngô Thái chỉ còn lại mỗi một đầu lâu, ta cấm ngươi làm thế!"
Có người hét lớn chỉ trích phủ đầu Thạch Hạo, dùng dáng vẻ khoan dung chỉ điểm thiên hạ, trách mắng Thạch Hạo làm thế là sai trái, và muốn trừng phạt hắn!
"Đúng là ồn ào, la hét gì hả, bớt nói nhảm đi, không phục thì cứ lê mông lại đây!"
Đối diện với đám người chỉ trích kia thì Thạch Hạo của nói một câu như thế, đơn giản và mạnh mẽ, ngang ngược và dứt khoát, cứ thế lớn tiếng la lối, nếu có kẻ nào không phục thì cứ tới đây chiến một trận.
Mọi người của Thư viện Thiên Thần chỉ biết bốn mắt nhìn nhau, bọn họ rất hiểu Hoang, biết đạo pháp của hắn rất cao thâm, ít có đối thủ, thế nhưng cũng không nghĩ hắn lại có khí phách lớn như vậy, khi đối mặt với người của Tiên viện mà chẳng hề sợ hãi chút nào, nói đánh là đánh, chẳng hề để trong lòng.
Nên biết, rất nhiều đệ tử của Thư viện Thiên Thần đang rất ngóng trong được vào Tiên viện, ao ước sẽ được tuyển chọn nên có nhiều người sớm đã hành động, thậm chí có vài người còn lên kế hoạch kết giao với đám đệ tử của viện này.
Nhưng Hoang lại đầy ngông nghênh ra tay đánh hạ, trấn áp đệ tử của Tiên viện, nếu như so với bọn họ, chuyện tình đột nhiên rối tinh rối mù, không hề kính trọng gì với người của Tiên viện cả.
"Ngươi thật can đảm đó, dám chỉ trỏ hò hét trước mặt với người Tiên viện chúng ta à?!" Những người kia đều biến sắc, một trong số đó thì còn chụp mũ đồng thời nhìn về những người khác trên chiến thuyền, rất mong sẽ dẫn ra chí cường giả trấn áp kẻ này.
Lúc này, những lão quái vật cũng chẳng hề nói gì cả mà vẫn luôn bình tĩnh quan sát, chỉ là trong con mắt bất chợt loé lên tinh quang mà thôi.
Ngay cả mấy vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần cũng yên tĩnh đứng đó, không hề nhúng tay vào việc này.
"Phí lời làm gì, nói nhiều như vậy, chẳng lẽ chột dạ rồi à? Nếu như có can đảm thí cứ xuống đây chiến một trận, nếu không, đừng có đứng đó sủa gì!" Thạch Hạo chẳng hề khách khí gì cả, ngôn từ sắc bén chế nhạo mọi người, làm ra dáng vẻ xem thường và khinh bỉ đám người đó.