Máu tươi mang theo sức nóng rực tung toé khắp mặt đất, có không ít rơi trên bề mặt mặt đất nóng chảy thành dung nham hoà vào núi lửa.
Bên trong những miệng núi lửa này đều ẩn chứa thần văn, bao hàm thần lực, tất nhiên sẽ không phải là bình thường.
Thạch Hạo giẫm mạnh lồng ngực của hắn, mặc cho cả người chìm ngập vào trong chất lỏng khiếp người của miệng núi lửa, sóng nhiệt nóng rực phả thẳng vào mặt, nếu là những người bình thường thì sớm đã hoá thành xương trắng, da thịt đều bị nướng cháy khét.
"Vù vù!"
Ngô Thái giãy giụa cả tay lẫn chân, máu tươi tung toé, hắn muốn thoát khỏi bàn chân của Thạch Hạo, bị một người giẫm mạnh vào trong dung nham của miệng núi lửa như này là một sự sỉ nhục.
Thạch Hạo nhấn mạnh chân phải tạo ra một luồng sức mạnh hình xoắn ốc, đó chính là hai luồng khí Thái Âm và Thái Dương quấn chặt lấy nhau, hình thành nên một luồng sức mạnh kỳ dị, uy năng vô cùng.
Ngô Thái cảm thấy nơi ngực đau nhức, xương tựa như gãy nát, miệng không ngừng trào máu tươi hoà cùng dung nham màu đỏ đậm, không cách nào có thể phân biệt rõ hai thứ.
Chỉ có điều, một loại nóng rực mang theo vị máu tanh, một loại bốc cháy có thể hoá người thành tro tàn.
Mạnh như Ngô Thái mà khi giãy dụa trong dung nham vẫn cảm nhận được cơn đau đớn như dao cắt, bên trong chất lỏng màu đỏ này ẩn chứa khí sát phạt, có thần văn bí ẩn nào đó.
"Ầm!"
Ngô Thái ra sức chống cự ngồi thẳng dậy, đẩy dung nham quanh người lên cao mấy trăm trượng tựa như là ngọn núi đang phun trào, chiếu sáng toàn bộ địa hình xung quanh.
Thạch Hạo chẳng hề bị lay động chút nào, vẫn bồng bềnh theo những động tác của kẻ này và từ từ đè ép xuống dưới, sức mạnh hình xoắn ốc đó đang từ từ phá đi sinh cơ của địch thủ.
"A..."
Ngô Thái gào thét, huyết thanh màu đỏ theo đó tiến thẳng vào trong cổ họng của hắn, đau nhức, sỉ nhục lan tràn, hắn là ai? Là đệ tử chính thống của Tiên viện, là cao đồ được lão quái vật đào tạo, thế nhưng lại phải chịu nhục, bị người khác giẫm chìm trong biển dung nham, sao có thể chịu đựng được!
Vù
Tựa như tiếng cánh ve khẽ đập, hào quang màu xanh toả ra bốn phía, đặc biệt trong biển dung nham màu đỏ này thì càng hiện ra vẻ mờ ảo, kèm theo đó là hào quang đầy xinh đẹp lôi cuốn.
Rầm!
Sóng lớn ngập trời, rốt cuộc thì Ngô Thái cũng đã thoát khỏi Thạch Hạo, hắn như ma như thần tràn đầy cơn tức giận, ngôi sao thập tự trong con ngươi càng thêm sắc bén hơn.
"Là giáp trụ xanh thảm ấy!" Ngay cả những người đang xem cuộc chiến cũng cảm thấy vui mừng theo.
"Ta biết ngay mà, chắc chắn sẽ nghịch chuyển được, Ngô Thái thì làm sao có khả năng bại chứ!" Có người cười ha hả.
"Tên nhóc nhà quê này tuy rất mạnh thế nhưng sao có thể so được với Tiên viện chúng ta chứ, chuẩn bị bị trấn áp nè, không phải ai cũng có thể khiêu chiến Tiên viện ta!" Có người liên tục cười lạnh.
Thạch Hạo rất bình tĩnh đứng nơi miệng núi lửa đó, tóc dài không gió mà bay, sau lưng là cặp cánh Côn Bằng đi kèm khí hỗn độn, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnh tựa như là một ngọn thần sơn thời xa xưa, yên lặng thế nhưng khí thế lại khiếp người.
Phía đối diện, Ngô Thái đứng trong hư không, trên người không ngừng chảy xuống những dòng dung nham, vẻ mặt lạnh lẽo, ánh mắt âm trầm, hắn vô cùng tức giận, không ngờ lại nếm trải loại nhục nhã này.
"Ngươi dám đạp chân lên ngực ta!" Hắn lấy thanh thiên mâu màu đen nơi lưng xuống và chỉ về phía xa.
Thạch Hạo với vẻ mặt hờ hững, nói; "Thế thì sao, ta đã nói rồi, sẽ đánh cho ngươi đứt gân nát xương mà lại, ngươi là cái thá gì?"