Bởi vì, hành động này không chỉ liên quan tới bộ mặt mà còn là nói thẳng suy nghĩ của "bản thân", không hề che giấu tâm tư, chẳng hề uý kỵ sợ hãi khi đối mặt với quyền thế ngập trời.
Có một số việc có thể nhịn thế nhưng có một vài khiêu khích thì cần phải đối diện, hắn không tin, sau khi xung đột nổi lên thì những lão quái vật của Tiên viện sẽ ra tay giúp đỡ.
Những người này luôn luôn làm khó dễ với hắn, nếu như lần này hắn nhượng bộ thì cái gọi là tâm chí vô địch sẽ nằm ở đâu, tất cả mọi người cũng chỉ là đệ tử thư viện thì có gì mà sợ.
Nhưng, ở trong mắt những người khác thì chẳng phải là chuyện nhỏ gì, hiện giờ lại dám hò hét chỉ thẳng mặt đệ tử của Tiên viện, lập tức tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn hắn.
Đặc biệt là học sinh của Thư viện Thiên Thần, trong lòng của mọi người đều đầy ắp vẻ phức tạp, bọn họ tu cổ pháp nên những người tài ba trong số này chắc chắn sẽ chọn Tiên viện, hiện giờ còn chưa gia nhập mà đã đắc tội với người của Tiên viện này rồi, dưới cái nhìn của bọn họ thì hậu quả mà Hoang gánh lấy không cách nào đo lường được.
"Ngươi đang nói chuyện với ta đó hả?" Ngô Thái vác thiên mâu sau lưng, tay cầm cung lớn, giáp trụ lam nhạt trên người, hắn đứng thẳng trên thuyền cúi đầu nhìn xuống dưới hỏi.
Bầu không khí trở nên sốt sắng, vừa nãy có đôi chút hoà hoãn lại thì giờ lại phát sinh xung đột nữa!
"Nhóc con, đúng là không biết thân biết phận mà, chúng ta từng bắn giết qua ngươi thế nhưng không phải vẫn còn khoẻ mạnh đứng sờ sờ nơi đó hả? Có gì mà tức với chả giận chứ." Một trong số đó hờ hững mở miệng.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo vung tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh chiến mâu vàng óng được ngưng tụ từ tia chớp, hắn khẽ rung tay khiến chiến mâu dựng đứng thẳng tắp.
Tiếp đó, Thạch Hạo bước chân uốn eo vung mạnh cánh tay, ngay tức khắc chiến mâu vàng óng rực rỡ như dải ngân hà lao vút ra ngoài.
"To gan!"
Một người trong số đó hét lớn rồi lấy ra một bảo cụ, là một chiếc bảo bình, nó phun lên ánh lửa và va chạm với chiến mâu ấy, lập tức hai bên phát ra vô số phù văn, tiếng va chạm đinh tai.
Còn Ngô Thái thì mở cung lớn và b*n r* một mũi tên đồng chặn đứng thế tiến của chiến mâu!
Nơi đây trở lại vẻ yên lặng, mấy người đó vẻ mặt rất khó coi, một vài người thì sắc mặt âm trầm, nói; "Ngươi muốn chết hả, lại dám công kích chúng ta!"
"Tên nhà quê kia, không tự lượng sức mình, cảm thấy bản thân đủ mạnh rồi à, lại dám múa máy trước mặt chúng ta!" Ngô Thái trách cứ.