Kim loại sáng bóng lạnh lẽo, nơi này rất vắng vẻ, khắp nơi đều là các khối kim loại mà không hề có bóng người nào khác, chỉ có Thạch Hạo và Thanh Y đi tới.
Keeng!
Đột nhiên, tiếng va chạm của kim loại vang lên, bởi vì bọn họ đặt chân vào khu vực này nên đã gây ra tiếng động.
Đại lục Ngũ Hành hiển nhiên có rất nhiều kim loại, nhất là ở nơi này, cả mặt đất đều là một vùng lạnh lẽo bởi không hề có lớp đất hay đầm nước gì cả.
Ở phía trước có kiếm khí ngút trời, không biết là cao tới bao nhiêu trượng, khiến người ta có cảm giác da thịt đau nhức dữ dội như là bị thần kiếm chém vào vậy.
“A! Chẳng lẽ nơi này có chí bảo? Có lẽ chôn giấu một thanh tiên kiếm cũng không biết chừng.” Thạch Hạo nói.
Qua mấy ngày vừa rồi, theo sự nghe ngóng của bọn họ thì tất cả đạo chủng mà mười mấy người tìm được đều có quan hệ với Ngũ Hành, đã đạt được cơ duyên lớn trên mảnh đại lục này!
Đáng tiếc là, cho tới giờ Thạch Hạo và Thanh Y vẫn không thu hoạch được gì, mãi tới hiện giờ mới có cảm giác và phát hiện được một mảnh đất kỳ lạ.
Đi về phía trước mấy chục dặm nữa thì một chiếc hồ lớn đập vào mặt hai người, kiếm khí chính là từ trong hồ phóng thẳng lên đầy rực rỡ và sắc bén chấn dộng lòng người.
Đồng thời, bọn họ cảm thấy nóng rực, mà không khí bên trên mặt hồ lại gãy khúc, bởi vì nhiệt độ bên dưới quá cao cho nên khí nóng bốc ngùn ngụt ở mặt hồ, khiến cả không gian cũng mờ mờ ảo ảo.
“Hồ này… chất lỏng đều là kim loại cả!?!” Thanh Y giật mình, ngạc nhiên vô cùng.
Nhiệt độ của nơi này phải cao tới mức nào đây? Bên trong hồ là chất lỏng trong suốt, kim loại sáng lấp lánh chảy quanh khiến từng luồng khí kim loại đậm đặc sôi sục, ngoài sức nóng còn có cả sát ý đi kèm.
Hơn nữa còn có không ít thần liệu nóng chảy ở trong hồ, tỏa ra ánh thần hà liên miên, hồ nước này quả thực chẳng hề đơn giản chút nào.
Hồ kim loại!?!
“Cơ duyên đã tới rồi, bên trong cũng không phải là tiên kiếm gì cả, hơn phân nửa sẽ có một hạt giống thuộc tính Kim!” Thạch Hạo nói
Hạt giống thuộc một trong Ngũ hành tuy rằng cũng rất quý giá, thế nhưng sức hấp dẫn cũng không phải là quá lớn, hắn muốn tìm cho bản thân một hạt giống mạnh nhất.
Có điều, nếu lấy được hạt giống này thì có thể đem đi trao đổi bảo thuật, thần dược,… Một khi nó xuất hiện ra bên ngoài, nhất định sẽ có giá trị liên thành.
“Bất kỳ một hạt giống nào cũng đều là thành quả của đại đạo tương ứng với những quy tắc khác nhau, đây là một hạt rất hiếm thấy và được thai nghén bởi hồ kim loại này tới trăm vạn năm, chắc chắn đã có thành tựu rồi!” Thanh Y nói.
“Nếu như ngươi thích thì ta có thể lấy cho nè.” Thạch Hạo nói.
“Xoẹt!”
Thạch Hạo ra tay, bảo thuật Côn Bằng hiện ra, tay trái của hắn đen như mực và tràn ngập một luồng khí Thái Âm. Sau đó một con cá lớn màu đen xuất hiện, ào một tiếng, nó rơi xuống hồ kim loại làm bọt nước văng lên đầy trời.
Xoẹt!
Khi chất lỏng ấy rớt xuống ven bờ hồ thì từng làn khói trăng bốc lên, kèm theo những tiếng vang xèo xèo.
Cá Côn màu đen vùng vẫy, thân hình khổng lồ của nó phát ra khí Thái Âm tựa như muốn đóng băng cả chiếc hồ lại, đây là một sự khiêu khích vô cùng nghiêm trọng.