Một luồng khí tức mới mẻ xộc thẳng lên khiến Thạch Hạo cảm thấy tinh thần sảng khoái, tựa như vừa ăn vào Trường Sinh dược vậy, nguyên thần được tẩm bổ, như từ từ trở nên mạnh mẽ hơn.
"Giết!" Hắn hét lớn rồi tiếp tục xuất thủ, hiện giờ bên trên chiến hạm màu bạc có một nhóm Chiến linh với lực thực vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại bị hắn coi là con mồi của mình.
Trên thực tế, đám Chiến linh này cũng xem hắn là đối tượng để săn giết, hợp lực tấn công, bởi vì đây chính là người đầu tiên g**t ch*t Chiến linh.
Vù!
Một mũi nhọn màu tím lao tới tựa như là chiến mâu nơi tiên vực, nó phá nát đại vũ trụ rồi giáng lâm nơi này!
Đó là một chiếc đuôi của bọ cạp vẽ nên một đường vòng cung đâm thẳng hướng đầu lâu của Thạch Hạo, vô cùng chuẩn xác và tàn nhẫn, sắc bén và điên cuồng, tốc độ quá nhanh.
Chính là con Thiên hạt hình người, thân thể cũng không khác với Nhân tộc là mấy, toàn thân màu tím, hai mắt sắc bén như lưỡi dao, nơi mông có một chiếc đuôi bọ cạp tựa như được tạo từ kim loại màu tím vậy.
Chiếc đuôi ấy đâm tới, xuyên thủng hư không!
Lưỡi mâu nhọn hoắc lao tới trước tiên, Thạch Hạo cảm thấy mi tâm đau nhức, dù cho có Động thiên duy nhất phòng ngự thế nhưng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, tựa như kim đâm nơi trán vậy.
Đó là công kích của sức mạnh tinh thần, đặc biệt còn là Thiên hạt hình người được trời cao chiếu cố cho chiếc đuôi sắc bén kia, lúc triển khai tấn công bằng tinh thần thì lại càng bá đạo hơn.
Ở xung quanh Thạch Hạo có một vài tu sĩ tới từ Thư viện Thiên Thần chợt hét thảm, bởi vì bọn họ đứng cách hắn không xa nên đã bị sức mạnh tinh thần ăn mòn.
Có vài người nơi mi tâm nứt ra, nguyên thần đã bị trọng thương!
Đây cũng chỉ là những người bị ảnh hưởng theo, vậy có thể tưởng tượng được Thạch Hạo đang bị xung kích như thế nào rồi.
Chiến linh, chỗ đáng sợ nhất chính là công kích linh hồn, tiêu diệt thần thức, chém giết nguyên thần của người khác, rất khó phòng bị!
Ầm!
Thạch Hạo thấp giọng rít lên rồi đẩy mạnh Động thiên duy nhất ra, lúc này ánh sáng nó phát ra càng thêm chói lọi hơn, đồng thời nơi mi tâm của hắn cũng đang phát sáng, thi thoảng xuất hiện một ký hiệu tựa như là dấu ấn đầy rạng ngời, óng ánh tới chói mắt!
Sức mạnh tinh thần của hắn sục sôi và tăng mạnh, chống lại Chiến linh kia.
Cùng lúc đó, hắn cũng chuyển thân, tiến bước tựa như một cơn gió điên cuồng thổi về phía trước, đánh văng những Chiến linh khác và nhằm về Thiên hạt hình người.
"Keeng!"
Hắn giơ tay nắm chặt chiếc đuôi lấp lánh ánh tím của nó, lập tức ánh sáng chói mắt giữa đôi bên bùng phát, kèm theo là âm thanh tựa như kim loại ma sát với nhau.
Lúc này, khi bàn tay vừa tiếp xúc thì chiếc đuôi bò cạp chợt gấp khúc tựa như bị bẻ gẫy, thế nhưng nơi mi tâm của Thạch Hạo cũng xuất hiện một vệt máu đỏ, quả thật vô cùng đau đớn!
Chiếc đuôi này chính là sự thể hiện hữu hình của sức mạnh tinh thần, toàn bộ các Chiến linh khác đều không có thực thể thật sự, những thể xác của chúng đều được ngưng tụ sau khi tinh thần đủ mạnh.
"Rắc!"
Nhưng kết quả cuối cùng chính là, Thạch Hạo vặn gãy chiếc đuôi đó rồi kéo mạnh xuống, đồng thời lăng không tung một cước về con Thiên hạt hình người này.