Vùng đất cổ xưa đầy u tĩnh, thế giới to lớn tàn tạ vô cùng, tịnh thổ thì héo tàn, đây là một nơi kỳ dị, thần bí và cũng rất yêu tà.
Chiến hạm màu bạc vượt qua vô tận càn khôn, tựa như là xuyên qua mấy chục, mấy trăm vạn năm, trên thân chiến hạm tràn ngập vết tích thời gian, gỉ sét loang lổ, gánh lấy sự xói mòn của năm tháng.
Tất cả mọi người đều phát hiện được chuyện dị thường này nên ai nấy cũng đều thất kinh, trên đường đi đã xảy ra chuyện gì thế?
Trên đường đi cách đây không lâu thì bọn họ cảm thấy tinh thần hoảng hốt, uể oải, buồn ngủ, phảng phất như đã ngủ say một giấc, tiếp đó là từ trong không gian hư không lao ra ngoài.
Chiến hạm màu bạc phát sáng, bên trên có phù văn mạnh mẽ và dày đặc vô cùng, tuy nó đã hình thành màn ánh sáng nhưng chiến hạm vẫn bị ăn mòn như vậy.
Có thể tưởng tượng, nếu không có chiến hạm, không có phù văn mạnh mẽ bảo vệ thì mọi người sẽ trải qua chuyện đáng sợ thế nào.
Nơi này thật sự rất hoang vu, trong suốt tầm mắt là từng ngôi sao tả tơi, to lớn nhưng không nguyên vẹn, rất nhiều ngôi sao chỉ còn lại một nửa và đang chuyển động.
Chiến hạm đi xuyên vào phía trong màn đêm mờ tối, có thể nhìn thấy từng đại lục cổ xưa tàn tạ nằm vắt ngang ở nơi đó, có rất nhiều ngôi sao lớn chầm chậm xoay tròn bên trên.
Không gian tối tăm, bầu không khí ngột ngạt khiến trong này càng thêm kỳ lạ, không biết đã xảy ra chuyện như thế nào mà nơi đây lại tĩnh mịch đến vậy.
"Nơi này chính là Giới phần?" Trên chiến hạm, mọi người lộ ra sắc mặt khác thường, quá yên tĩnh, có rất nhiều vùng đất cổ và tất cả đều tập trung lại với nhau.
"Nơi này chỉ là biên giới của Giới phần, vẫn chưa tính là phần mộ thế giới thật sự." Một vị trưởng lão nói, sau khi tới nơi này thì thần sắc của bọn họ đều trở nên nghiêm túc, không dám có chút bất cẩn nào.
Bỗng nhiên, một loạt tiếng vang kỳ dị tựa như những hạt cát đang chuyển động truyền tới, tuy rằng rất nhỏ thế nhưng lại rất rõ ràng, từ phần cuối xa xôi của thiên địa đang cuộn tới đây.
Mấy vị trưởng lão ngẩng đầu và không khỏi lộ ra vẻ kinh sợ. Trên chiến thuyền có những đệ tử dùng Thiên Nhãn thông dõi mắt về phía không giam tối tăm nơi xa kia.
"Có cát đang chuyển động trong hư không!"
Mọi người giật nảy cả mình, đó là một vũng cát trắng trắng mịn hoàn mỹ, óng ánh lấp lánh, không rơi trên đại lục, không dính không khí ô nhiễm của trần thế, cứ như vậy không ngừng trôi nổi giữa không trung.
Nếu chỉ nhìn thoáng qua thì còn tưởng rằng đó là một hồ nước, vẻ đẹp đẽ của nó tới mê hồn.
Vùng cát này không rộng lắm mà chi chừng mười trượng, long lanh xán lạn từ từ chảy tới đây, làm người khác cảm thấy xinh đẹp và sinh ra vẻ tốt lành.