Huyền Côn thất bại, bị đánh trọng thương, máu tươi tí tách chảy xuống khiến mọi người kinh ngạc biến sắc, một vị chí tôn trẻ tuổi lại bị đánh bại như thế.
Huyền Côn là ai cơ chứ, là một nhân vật ngất trời đã tu ra ba luồng tiên khí, thực lực mạnh mẽ, ở trong Thư viện Thiên Thần có mấy người có thể sánh vai cùng với hắn?
Có thể nói, độ khó để thắng hắn vô cùng khó khăn, ba luồng tiên khí vừa ra thì đánh đâu thắng đó, nghiền ép địch thủ.
Nơi đây yên lặng như tờ trong thời gian dài, kết quả của trận chiến này làm người người sừng sờ, sự thất bại đầy dễ dàng của Huyền Côn làm cho rất nhiều người chỉ biết bốn mắt nhìn nhau.
Một khoảng thời gian tương đối trôi qua thì mọi người mới phục hồi tinh thần, đồng thời vẻ xôn xao ầm ĩ.
"Huyền Côn thất bại, đánh không lại đời sau Thủ Hộ giả, dòng máu màu vàng óng kia có thể giúp cho bản thân trở nên vô địch ư?"
"Một vị chí cường giả trẻ tuổi đã tu ra ba luồng tiên khí, hôm nay lại bị người khác áp chế và chịu lấy sự thảm bại trong đời!"
Trận chiến này tuy rằng không quá lâu thế nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, hai người đều vận dụng tới thủ đoạn siêu phàm, đều là đại thần thông, thế nhưng kết quả như vầy sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều thứ!
Mọi người chợt muốn hỏi, sinh linh dị vực đều đáng sợ như thế này ư?
Bởi vì, Độc Cô Vân từng nói, nơi đó có Hoàng tộc cổ xưa, có những con cháu trẻ tuổi cá biệt mạnh đến mức không còn gì để nói, có thể quét ngang toàn bộ thiên tài ở đây.
Sự thất bại thảm hại của Huyền Côn tựa hồ đã chứng thực những lời nói của hắn.
Chuyện này đã đánh mạnh vào sự tự tin của mọi người, bọn họ đều là con cưng của trời, nhưng hiện giờ lại thất bại, bị người xem thường mà chẳng biết phải làm gì.
Bởi vì, Huyền Côn là một trong những người mạnh nhất trong bọn họ mà vẫn bị đánh bại, vậy những người khác làm sao đánh lại chứ?
"Người tiếp theo, còn có ai muốn ra tay nữa không?" Độc Cô Vân hỏi, bên ngoài cơ thể của hắn có một quầng sáng màu vàng tựa như đúc từ thần kim, tôn lên vẻ óng ánh của thân thể.
Lúc này, đừng nói là những người khác, ngay cả đám người Lục Đà, Vương Hi cũng không dám làm bậy, bởi vì cái tên này rất mạnh mẽ, là một kình địch danh xứng với thực.
Không một ai muốn nghênh chiến trong tình huống như thế này, nếu như thất bại, nếu giống như Huyền Côn thì còn gì gọi là mặt mũi nữa chứ?
"Không có ai nữa sao?"
Nơi đây trở nên yên tĩnh, mọi người chỉ biết hai mặt nhìn nhau, khi biết được những đại cao thủ trong thư viện chẳng một ai tiến lên đánh với hắn một trận thì đều kinh hãi.
Tất cả mọi người đều ý thức được, chuyện tình hôm nay không đơn giản, đây là con cháu của Thủ Hộ giả. Chỉ riêng trận chiến ngày hôm nay thôi cũng đã bắt đầu quật khởi, đặt vững cái tên vô địch của chính mình!
Phương xa trở nên rối loạn, tựa hồ xảy ra chuyện gì đó.
Ở cổng sơn môn của Thư viện Thiên Thần có người tới thăm hỏi, cho nên thu hút sự chú ý không nhỏ.
"Sứ giả của Thánh viện đã đến!"
Có lời nói từ xa truyền tới, tin tức này đã gợi ra sóng to gió lớn. Sớm đã nghe đồn, người của Tiên viện, Thánh viện sẽ đến nhưng không nghĩ tới lại ngay hôm nay.
Tiếng ồn ào từ xa đến gần, rõ ràng đang có một nhóm người tới nơi đây.