"Theo các ngươi thì chuyện gì đã xảy raì, thời gian dài như vậy mà trên núi cũng không có chút tin tức gì, chẳng lẽ người kia lại là đời sau của Thủ hộ giả ư?"
Ở dưới chân thần sơn có rất nhiều học sinh đang đợi kết quả, với thân phận của bọn họ thì không có tư cách để tham gia cuộc nghị sự trong đại điện của các vị trưởng lão.
"Theo ta, hơn phân nửa là âm mưu của dị vực, nếu không thì đời nào lại thả một người như vậy trở về chứ!"
Đây là chuyện mà người nào cũng đều có thể thấy rõ, tu sĩ dị vực sẽ không thể thành toàn cho cửu Thiên thập Địa như vậy được, làm thế tất chắn có mục đích gì đó, mọi người đều đang suy đoán.
Trên đỉnh ngọn thần sơn, bên trong kiến trúc bằng đồng, bầu không khí nơi này rất nặng nề và ngột ngạt. Các trưởng lão nhiều lần khuyên can nhưng không có kết quả, Độc Cô Vân nhất quyết phải báo thù cho tổ tiên mình.
"Đã nhiều năm như vậy rồi, đừng nói những người lúc trước kia mà ngay cả gia tộc, đời con đời cháu của bọn họ phần lớn đều đã tiêu tán cả rồi, mặc kệ hắn thôi." Nhị trưởng lão mở miệng.
Bởi vì, thông qua cuộc đối thoại lúc nãy thì hắn cũng biết được một vài đặc thù của mấy tộc mà Độc Cô Vân nhắc tới, chắc hẳn không thuộc Trường Sinh gia tộc ở thời đại này.
Nếu không có đối tượng báo thù, các trưởng lão c*̃ng không lo lắng gì nữa.
"Chỉ là, tại sao dòng máu c*̉a hắn lại biến thành màu đen?" Bọn họ nghi ngờ trong lòng, mấy vị trưởng lão đã thí nghiệm vài lần ở sau điện, và phát hiện quả nhiên giống như những gì Tam Đầu vương từng nói.
Bọn họ nhíu mày và không thể giải thích được vấn đề này, còn Độc Cô Vân thì lại không nói cũng như đáp lại bất cứ lời nói thừa thải nào.
"Xuống núi rồi, bọn họ đi ra rồi!" Dưới chân núi, những người này đều là cao thủ, trong đó cũng không thiếu người nắm giữ Thiên Nhãn thông.
Bọn họ nhìn thấy, người mặc chiến y bằng tiên kim Hắc ám kia đang bước ra từ trong kiến trúc bằng đồng cũ kỹ ấy. Hắn không đội mũ giáp, một mái tóc đen buông xoã phản chiếu ánh bình minh, cả người trông như được tắm trong một tầng ánh sáng thần thánh.
"Ồ, một vị giai nhân tuyệt đại!" Có người ngạc nhiên.
Bởi vì, Độc Cô Vân hoàn toàn rất xinh đẹp, vẻ đẹp của hắn là vẻ đẹp xuất trần, phong thái siêu nhiên, hơn xa rất nhiều cô gái được gọi là mỹ nhân thường ngày.
Điều này gợi nên sự xôn xao và hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Đồng thời ai nấy cũng nghi ngờ không thôi, tại sao hắn lại xuống núi một cách dễ dàng như vậy, không có bất kỳ ai hạn chế lại hành động của hắn cả.
"Không đúng, là thanh niên chứ không phải là thiếu nữ!" Có người nhìn ra đầu mối nên thất thanh la lên.
"Ừ, đúng là thanh niên, rất tuấn tú!" Một vài thiếu nữ kinh ngạc, người này khiến cho các nàng cảm thấy mặc cảm thua kém, cũng đầy ước ao và ghen tức.
Có vài người than thở: "Chính xác, nhất định là đời sau của Thủ Hộ giả rồi, nếu không thì sao lại để hắn tự do như vậy được chứ, người nắm giữ dòng máu vàng thì tương lai nhất định sẽ vô địch!"
Điều này khiến mọi người bàn tán sôi nổi, cặp mắt của rất nhiều người toả sáng tập trung vào Độc Cô Vân, nỗi lòng khó có thể bình tĩnh được.
Đương nhiên, cũng không thiếu người rất tỉnh táo hiểu rõ, trưởng lão trong thư viện chắc chắn sẽ không để mặc hắn hành động tự do được, nhất định sẽ âm thầm để ý, nếu không lỡ xảy ra vấn đề lớn thì ai cũng gánh không nổi.