Hai vị trưởng lão tự mình động thủ, dùng đại pháp lực trấn áp sinh linh này lại, sử dụng một sợi xích thần cực kỳ quý giá quấn lên người và trói chặt nó lại.
Không ai dám bất cẩn, đây là sinh linh tới từ dị vực, tuy rằng Tam Đầu vương nói nó chỉ là đời sau của Thủ hộ giả, là một người trẻ tuổi, nhưng trời mới biết đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.
"Áp giải vào thư viện!" Nhị trưởng lão vung tay, đoàn người thối lui về phía sau.
Mây gió nổi lên khắp nơi!
Rất nhiều người đều thấy cảnh ấy, tin tức lan truyền, Thư viện Thiên Thần chấn động dữ dội và gợi ra sóng lớn mênh mông!
Lúc Tam Đầu vương xuất hiện thì đã kinh động tất cả mọi người, mà hiện tại ngay cả một vài người đang bế quan cũng đã đi ra, kế đó biết được việc giam một sinh linh thần bí thì không ai không sững sờ.
Năm tháng dài đằng đẵng tới nay, có thể quan sát được bao nhiêu sinh linh dị vực chứ?
Thư viện Thiên Thần huyên náo ầm ĩ, tất cả mọi người đều hướng về một ngọn núi lớn khí thế bàng bạc, trên đó có một kiến trúc bằng đồng đầy hùng vĩ và bao la.
Rất nhiều người đều muốn lên xem các trưởng lão thẩm vấn sinh linh kia.
Thế nhưng lại không có nhiều cơ hội như vậy, toàn bộ học sinh không cách nào cùng nhau lên nghe ngóng được, cho nên bọn họ chỉ biết đi tới đi lui, đứng ngồi không yên ở bên dưới chân núi mà thôi.
Tin tức thực sự quá kinh người, con cháu của Thủ Hộ giả ở kỷ nguyên Tiên cổ, dòng máu màu vàng óng lại có thể chuyển hóa thành màu đen, vẻ thần thánh và khủng khiếp cùng nhau tồn tại, tất cả những thứ này đều rất bí ẩn.
Rõ ràng, lời nói của Tam Đầu vương đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người, cho nên bọn họ đều muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Thạch Hạo may mắn tiến lên ngọn thần sơn nguy nga này, trên đó khí tím lượn lờ, dược thảo khắp nơi, còn có từng linh huyệt được xây dựng thành động phủ.
Ở trên đỉnh núi, kiến trúc bằng đồng mang theo gỉ sét, thể hiện hết những sắc thái của năm tháng, nó tựa như là bức ảnh lưu niệm của thời gian, ghi lại những tang thương đã trải qua trong lịch sử, hồi tưởng lại những chuyện xa xưa năm đó.
Ngoại trừ Thạch Hạo, còn có người hầu của hắn - Mạc Đạo!
Trên thực tế, Thạch Hạo có thể tới nơi này c*̃ng là nhờ chút ánh sáng từ Mạc Đạo, bởi vì hắn đến từ dị vực, các trưởng lão hi vọng hắn tới đây nhận xét tù binh.
Bên trong cung điện rộng rãi tràn ngập tiên khí, tuy rằng rất mỏng manh thế nhưng cũng đã toát lên hết vẻ thần thánh và siêu phàm của nơi này, không phải cao thủ tuyệt thế thì không thể ngồi ở chỗ này.
Bên trong cung điện có mười mấy cái bồ đoàn, bên trên có từng bóng người đang ngồi xếp bằng, bọn họ đều rất mơ hồ, tựa như là thần linh cổ xưa được thờ phụng trong những ngôi miếu thờ.
Bọn họ là trưởng lão của Thư viện Thiên Thần, ngày thường cũng không hề xuất hiện toàn bộ như thế này!
Ngay cả lần Mạc Đạo được mang về cũng chưa từng hưng sư động chúng như thế này.
Chủ yếu do lần này có can hệ trọng đại, đời sau của Thủ Hộ giả xuất hiện nên đã tác động đến thần kinh của những người này, bọn họ đều muốn làm rõ toàn bộ sự việc.
"Mạc Đạo, ngươi gặp người này chưa?" Một vị trưởng lão mở miệng, sương mù tràn ngập bên ngoài cơ thể, dáng vẻ trang nghiêm, mặc dù nhìn không rõ hình thể vì rất mơ hồ nhưng cũng có thể nhận thấy được sự nghiêm túc của hán tới cỡ nào.