Dòng máu màu vàng óng, rất rực rỡ và c*̃ng rất bắt mắt, chỉ riêng việc đang nhỏ giọt nơi đó đã thu hút ánh mắt của mọi người, huống chi còn có những lời nói kia thì càng khiến người ta chấn động hơn.
Tam Đầu vương đánh trọng thương người này, phơi bày ra huyết dịch của hắn, vậy mục đích là gì?
Giáp trụ hắc kim phát sáng và từ từ bao phủ kẻ kia lại, vết thương kia không nghiêm trọng lắm, chỉ là rách da đôi chút, dòng máu vàng chỉ chảy ra có vài giọt nên chẳng ảnh hưởng gì đến thân thể của hắn.
"Ngươi có ý gì đây?" Ngũ trưởng lão của Thư viện Thiên Thần quát hỏi.
Tam Đầu vương đang tạo áp lực ư, biết bọn họ không đành lòng nhìn đời sau của Thủ hộ giả chết đi, muốn dựa vào điều này để đưa ra yêu cầu vô lý kia, nếu không thì sao lại phải dẫn người như vậy tới đây chứ.
"Kìa, các ngươi quan sát thật kỹ, dòng máu c*̉a hắn đã biến thành màu đen rồi." Tam Đầu vương mở miệng, thân nhện khổng lồ nguy nga hùng vĩ hơn cả núi lớn, nằm chình ình ở trên tế đàn.
Nó khống chế thần lực, ánh sáng chói mắt chiếu rọi không ngừng bức ép về phía trước, lực vô hình bao phủ dòng máu vàng đang nhỏ giọt trong hư không rồi chà xát lấy thứ này!
Cùng với sự ra tay của nó, dòng máu vàng kia nổ tung hóa thành sương khói nhưng vẫn mang màu vàng như cũ, vẫn rực rỡ ngời ngời, tựa như một vệt lưu quang xẹt qua trời cao.
Về sau, theo sức mạnh bá đạo của Tam Đầu vương không ngừng áp chế và luyện hóa sương máu màu vàng này, chợt nó biến đổi ẩn chứa một vẻ ác độc cùng với gợn sóng bí ẩn từ từ lan toả ra xung quanh.
Mọi người sững sờ, đây chỉ là một chút huyết dịch và chí cường giả có thể luyện hoá ngay tức khắc, thế nhưng tại sao nó lại không ngừng biến hóa và chẳng hề bị phá huỷ chứ?
Dòng máu màu vàng óng có một loại linh tính, càng như là có một loại sức sống ngoan cường nào đó, càng áp chế thì nó càng biến hoá rõ ràng hơn.
Đến cuối cùng, Tam Đầu vương đành phải dồn hết sức lực, cắt đứt hư không, hóa một vùng thế giới thành một cái lò luyện cổ điển chân thật rồi tinh luyện đám sương máu kia.
Đừng nói là học sinh bên trong thư viện, ngay cả những vị trưởng lão ở đây đều âm thầm sợ hãi, Tam Đầu vương là cao thủ tới cỡ nào đây, mặc dù chân thân không thể qua nơi này nhưng cũng không cách nào suy đoán ra được.
Hiện tại nó lại vận dụng đến sức mạnh nhưng vẫn không cách nào tiêu diệt hoàn toàn dòng máu màu vàng óng kia.
Có một phần tơ máu màu vàng mờ đi, đầu tiên là khô quắt, vật chất màu vàng lưu lại một chốc rồi sau đó trở thành tro tàn. Nhưng cũng có một vài phần tơ máu màu vàng vẫn không bị tiêu diệt, vẫn đang giãy giụa xung kích nơi đó.
Chuyện này rất kỳ lạ, một là máu mà có thể xuất hiện tình cảnh như vậy ư?