Ánh trăng biến mất, trong thiên địa xuất hiện một đám mây đen thổi qua, một cây cổ thụ rung động ầm ầm xuất hiện từ phía trên thư viện, đó là cổ thụ Thiết Huyết, là một trong những sinh linh bảo vệ thư viện.
"Có biến, ngoại địch xâm lấn!" Trong đêm đen yên tĩnh và dưới trời sao lấp lánh của Thư viện Thiên Thần chợt truyền đến lời cảnh báo như vậy.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ không thể tin vào tai của mình, có người dám tấn công vào Thư viện Thiên Thần, điều này tựa như đang mơ giữa ban ngày, ai dám gan to như vậy chứ?
Tất cả mọi tu sĩ của các động phủ, các ngọn linh sơn đều đứng dậy, ngay cả mấy người Thạch Hạo bên hồ nhỏ màu xanh lam kia cũng đều ngạc nhiên và đứng bật dậy.
Cổ thụ Thiết Huyết vô cùng to lớn, tựa như một vùng núi non sợi rễ cắm trong hư không, toàn thân đỏ đậm như máu, nó treo ở trên trời cao, che khuất mặt trăng cùng vầng tinh tú.
Cây cổ thụ này không biết đã bao nhiêu năm tuổi, nó có thể bảo vệ bộ lạc, phòng ngự cổ thành, có tác dụng không thể nào tưởng tượng được.
Nó đã từng là Tế linh của một đại tộc nào đó, tuy nhiên hiện tại đã trở thành một trong những cổ thụ bảo vệ sơn môn của Thư viện Thiên Thần!
Trong bầu trời đêm có liên tiếp bảy tám vị trưởng lão xuất hiện và bay vút lên trời cao, vẻ mặt của từng người trở nên nghiêm nghị như gặp đại địch, ai cũng đều ngóng nhìn bầu trời xa xa.
Từ khi Thư viện Thiên Thần thành lập tới nay vẫn chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy!
Có mấy ai dám tới quậy phá chứ, phải biết, đây là thư viện do cao thủ lánh đời bên trong cửu Thiên thập Địa xây dựng nên, có cao thủ tuyệt thế tọa trấn, ai có thể chống đỡ?
Dù là Trường Sinh thế gia cũng không dám dễ dàng đắc tội, chớ đừng nói chỉ mang theo địch ý đến đây mạo phạm.
"Ở hướng kia!" Thạch Hạo chỉ về phương tây, nơi đó có một luồng khí tức đầy áp bức, tựa như dòng thác mãnh thú mênh mông cuồn cuộn bao phủ tới đây.
Đó là sự thù hằn, vẻ địch ý không thèm che giấu, lộ liễu, trắng trợn không kiêng dè gì cả.
"Sinh linh nào thế?" Không một ai biết được, đó là thần thánh phương nào đến đây làm loạn.
Phía chân trời là ánh sao u ám, khói đen bao trùm, nơi đó có một sinh linh nào đó chợt mở mắt rồi nhìn về phía Thư viện Thiên Thần, mang theo khí tức lạnh lẽo âm trầm.
Rốt cục cũng đã xuất hiện, tuy rằng cách nhau rất xa thế nhưng vẫn có thể thấy được một tấm mặt quỷ cực kỳ dữ tợn, kẻ này đang phóng tầm mắt hướng về bên này.
Gương mặt quỷ này có màu vàng kim nhạt, tuy rằng ánh hoàng kim lưu chuyển thế nhưng lại không hề có một chút khí tức thần thánh nào cả, mà ngược nó rất u ám, rất kỳ lạ, được khói đen bao quanh.