Tình hình tiến triển vượt ngoài dự liệu của mọi người, Nguyên gia hùng hổ doạ người tới hỏi tội, kết quả... lại bị hành hung nằm bẹp dẹp trên mặt đất như vậy.
Mới qua bao lâu chứ, sự nghịch chuyển quá nhanh khiến người khác líu lưỡi, cứng họng.
"Ông tưởng Thư viện Thiên Thần là nơi nào hả, hô to chỉ trỏ, cao giọng hò hét, nếu như không dạy dỗ thật nặng thì các ngươi còn tưởng, còn cho rằng mình có thể san bằng cả nơi này nữa, cho rằng Nguyên gia là một Đế chủ hả?" Thạch Hạo bĩu môi.
Ầm!
Thạch Hạo tung một cước, Nguyên Hoành hét thảm, thân thể bay xéo ra xa va nát mấy chục vạn tảng đá lớn, cả người nằm xụi lơ bên dưới, bọt máu không ngừng trào ra từ miệng mũi.
Biến hoá quá nhanh, vốn cao cao tại thượng, kiêu ngạo vô cùng, thế nhưng Nguyên Hoành giờ lại bị đánh tới mức độ này, không có lực chống cự, gân đứt xương gãy.
"Nè, chớ giả chết, không phải ông đại biểu cho Nguyên Thanh tới đây hả, lẽ nào Nguyên Thanh cũng ốm yếu như vầy à?" Thạch Hạo tới gần, tiếp đó dùng hai chân đạp mạnh vào Nguyên Hoành khiến hắn suýt nữa thì ngất lịm.
"Không biết tiến lui, lại dám ra tay như vậy với ta, sẽ không sống lâu được đâu!" Nguyên Hoành bất chấp, hắn tức muốn nổ phổi tới nơi, thân phận hắn cao quý cỡ nào, tới từ Nguyên tộc đầy mạnh mẽ ấy vậy mà lại bị người đánh tơi bời như chó đất vậy.
Đối với một đại cao thủ thì như vầy quá oan uổng, hắn tức giận tới run người suýt nữa thì bất tỉnh
"Còn dám múa lưỡi nữa à, đám Nguyên gia các ngươi chuyên làm chuyện xấu mà không thấy ngại à, đánh ông thành đầu heo luôn!" Thạch Hạo nói.
Hắn tiến lên rồi nắm chặt cổ áo của Nguyên Hoành nhấc lên, tiếp đó vung mạnh bàn tay lớn, bùm bùm, tiếng vang lanh lảnh tựa như đánh lên tấm bảng bằng trúc vậy.
Miệng mũi Nguyên Hoành đầy máu tươi, tức giận sục sôi, thậm chí ngay cả đầu cũng như bốc khói, hắn chưa bao giờ bị sỉ nhục và uất ức như vậy, lại bị một thiếu niên đánh đập, không cách nào có thể nhẫn nhịn được.
Hắn ra sức giãy giụa, hai mắt phun lửa, muốn nuốt sống cả người Thạch Hạo, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ tiên phong đạo cốt lúc nãy.
"Rầm!"
Thạch Hạo chẳng hề nể nang gì, không nói hai lời tiếp tục vung tay bạt tai khiến đầu óc hắn ù vang choáng váng, không biết đông tây nam bắc ở đâu cả.
"Nhãi con, ngươi dám nhục nhã ta như vậy à, đời này sẽ không bao giờ có thể tiến vào được Thánh viện, cũng đừng mơ tưởng tới Tiên viện, không cách nào tu được pháp môn tuyệt thế, dừng lại tại đây mà thôi!" Nguyên Hoành nổi giận đùng đùng, lớn tiếng uy h**p.