Người nọ va mạnh vào ngọn núi khiến miệng mũi đều trào máu tươi, rất lâu sau cũng không cách nào đứng dậy nổi, đã bị thương rất nặng.
Những người ở gần đó đều dựng thẳng lông tóc, ai cũng biết Hoang là một kỳ tài về tu hành, thiên phú tuyệt hảo, dù cho là ở trong Thư viện Thiên Thần này cũng không có mấy người có thể sánh vai.
Nhưng, mọi người tuyệt không nghĩ tới tính cách cũng hắn lại ngông cuồng như vậy, hồn nhiên không hề đặt sứ giả của Nguyên Thanh vào trong mắt, chẳng thèm tới nghênh tiếp.
"Ngươi làm như thế... sẽ khiến chí tôn Nguyên Tôn nổi giận đó, tới lúc đó sẽ g**t ch*t ngươi, dù cho ngươi là chí cường giả của thế hệ trẻ tuổi đi nữa thì cũng không cách nào chống nổi dù chỉ là đầu ngón tay của chí tôn Nguyên Thanh!"
Người nọ run rẩy nằm rạp bên dưới chân núi chỉ biết dùng tay chỉ chỉ về Thạch Hạo, hắn rất là tức giận, vốn tưởng rằng sẽ được dùng lễ để tiếp đón, ấy vậy mà lại bị một cước đá bay, xương cốt vỡ nát rất nhiều.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, tái nhợt mặt mày.
"Ninh nọt Nguyên Thanh luôn à, dựa vào việc này để tiến vào Thánh viện kia hả?" Thạch Hạo lạnh nhạt tiến về phía hắn, tiếp đó cách không vỗ ra một chưởng, bịch, người nọ lần nữa bay vút sang bên.
Tới lúc này thì người nọ chẳng còn chút động tĩnh gì nữa, đã hôn mê ngất lịm.
Những người xung quanh vốn đi theo là để xem trò vui, cho rằng sứ giả của Nguyên Thanh sẽ áp chế Thạch Hạo, nhưng không nghĩ rằng sẽ thấy được tình cảnh này.
Thiếu niên này quá kiêu ngạo, ngay cả người được gọi là sứ giả kia cũng chẳng hề đi gặp mặt, còn đánh người truyền lời một trận tơi bời hoa lá.
Khi ánh mắt của Thạch Hạo quét nhìn tất cả thì rất nhiều người đều rùng mình, một vài kẻ lòng mang ý xấu đều nơm nớp lo sợ, cả người chẳng hề dễ chịu chút nào.
"Hoang, Thạch Hạo, ngươi thật là to gan!" Xa xa truyền tới âm thanh tựa như là sấm sét cuộn trào, sóng âm tựa như là thuỷ triều bao phủ trời cao, chấn động linh hồn của người khác.
Trong lòng của mọi người nhảy dựng một cái, nháy mắt liền biết người tới là ai, chính là vị sứ giả kia!
Thạch Hạo tất nhiên cũng biết đoán ra được, đây chính là con cháu của Nguyên Thanh, thấy hành động vừa nãy của hắn nên lửa giận đã bốc lên.
Chỉ là Thạch Hạo cũng có một luồng lửa đầy uất ức bốc cháy khắp người, đây là nơi nào? Là Thư viện Thiên Thần, con cháu của Nguyên Thanh lại dám l* m*ng mà áp sát lại như vậy.
"Kẻ nào ồn ào đó hả, hò hét gì trong thư viện thế, không muốn sống nữa hả!?" Thạch Hạo lớn tiếng trách mắng.
"Hoang, ngươi đang nói chuyện với ta đó hả, chớ có kiêu căng, muốn tự chặn đứt tiền đồ của mình à?!" Người kia từ xa quát lớn mang theo một vẻ uy nghiêm, tựa như đang răn dạy đệ tử của mình vậy.
"Ngươi là kẻ nào, Thư viện Thiên Thần há là nơi để ngươi ba xạo, ngang ngược!" Thạch Hạo cũng quát trả đầy bễ nghễ, bộ dáng cao ngạo nhằm vào người đang tới.
"Làm càn, dám ăn nói thế với ta à!" Người kia xuất hiện, thân mặc áo bào xám, mặt mày gầy gò, vóc người cao lêu khêu, đó là một ông lão đang nhanh chân bước tới.
Vừa mới nhìn thì hắn là một người có khí chất xuất trần, thế nhưng khi nhìn kỹ, trong lúc chớp mở cặp mắt thì sẽ b*n r* tinh quang bốn phía, chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản.