"Ta vẫn còn nhớ đôi chút hình dáng của Vô Chung đại nhân, mơ hồ về gương mặt của Lục Đạo Luân Hồi, còn có chủ nhân của Đại Xích thiên nữa, thế nhưng khi đó ta còn quá nhỏ, năm tháng đã dần thay đổi, thời gian quá dài, rất nhiều chuyện đã trở nên mơ hồ rồi." Ấu thú Kỳ lân trắng nghẹn ngào nhỏ giọng nói, trong cặp mắt to ấy là từng giọt nước mắt tuôn rơi, vô cùng đau đớn và thương xót.
Đó đều là những nhân vật vô cùng xa xưa, nếu xét ở hiện tại thì tất cả đều bị che phủ bởi một chiếc khăn đầy thần bí, bọn họ từng là những vô thượng chí cao trong kỷ nguyên Tiên cổ.
Nhưng, con ấu thú này đã may mắn gặp qua từng người, chỉ là lúc đó mới vừa sinh ra không được bao lâu cho nên không thể hiểu được nhiều bí ẩn, cho nên bọn họ cũng không thể nói rõ với nó được.
"Còn có rất nhiều người nữa, đều là thiên kiêu của các bộ tộc, thế nhưng ta đều đã quên hình dáng của bọn họ cả rồi."
Thạch Hạo vẫn cảm thấy rất kỳ quái, nếu sinh linh của dị vực kia đã đánh bại toàn bộ sinh linh của thế giới này, chém giết tàn sát vô số, tại sao lại rút đi chứ?
Thời gian dài đằng đẵng qua đi, hôm nay lại muốn quay lại, là vì sao? Trong đó có bí mật gì, là do vùng cổ thổ này có bí mật và ẩn giấu mầm hoạ nào đó mà không cách nào ở lâu được, hay là còn có nguyên nhân khác.
Đây là một nghi vấn và hắn muốn biết rõ.
''Lúc đó ta hiểu biết có hạn, không biết rõ ràng, hình như có nguyên nhân nào đó thế nhưng những đại nhân kia vẫn giữ kín như bưng, mặc dù có hỏi tới cũng lãng tránh cho qua chuyện khác." Ấu thú Kỳ lân trắng nói.
"Tra xét những chuyện xưa cũng vô dụng thôi, những người ấy đều đã trở về cát bụi cả rồi, hết thảy cần phải nhìn về trước mắt."
Nơi đây rất náo nhiệt, mọi người chuyện trò, luận bàn đạo pháp, suy đoán xem thử khi nào thì thiên địa sẽ đại biến, đồng thời cũng nói về Thánh viện, Tiên viện.
Ninh Xuyên cũng ở trong vùng núi này thế nhưng vẫn không có xuất quan, bất kể là tu sĩ thuộc cửu Thiên hay là tu sĩ của Ba ngàn châu giao thủ với nhau, hay là sớm hơn nữa thì hắn cũng chẳng hề xuất hiện.
"Không ngờ hắn lại chọn kim thế pháp." Thạch Hạo lộ vẻ kỳ lạ.
"Thạch Nghị cũng vậy, sau khi hắn bế quan thì cũng chẳng bao giờ xuất hiện." Tào Vũ Sinh nói.
Có lẽ trước đây từng có người nhìn thấy qua Thạch Nghị, hắn từng nói, kim thế pháp là nền móng, là nguồn gốc, là cuội nguồn của việc thành đạo của hắn, sinh ở kiếp này thì có thể nào không tu kim thế pháp chứ?
"Không lâu nữa thì người của Thánh viện, Tiên viện sẽ lại đây, lúc đó sẽ chọn lựa người kiệt xuất để gia nhập vào hai viện này."
Có người nhắc tới vấn đề này, bởi vì ai cũng rất chờ mong.
Bởi vì, bất kể là Kim Vân, hay là đám người Lam Mông, Vương Dương nhìn thì mạnh mẽ thật nhưng nếu so với người của hai viện kia thì chẳng là gì cả.