Hoang đã tới, phong ba bao phủ cả dãy núi này!
Phàm là những người không bế quan đều biết được tin tức này, sinh linh tu luyện kim thế pháp cũng không phải là số ít cho nên gợi lên náo động không hề nhỏ.
Tiếng thông reo từng trận, nơi ở của Phượng Vũ đã có rất nhiều người tới, ai cũng muốn nhìn xem thử Hoang có bộ dáng ra sao, còn những người từng quan sát được trận chiến lúc trước thì bị người tới sau vây kín hỏi xem chuyện tình như thế nào.
Thế nhưng, Thạch Hạo đã biến mất khỏi nơi này, hắn cũng không muốn bị người khác xem như là khỉ đột dòm ngó, lúc này đang tìm người quen như Thanh Y, Phượng Vũ để ôn lại chuyện cũ.
"Ố là la, quả nhiên ngươi không chết mà!" Đây chính là tiếng cười vang đầy đắc ý khi Thỏ nhỏ vừa xuất quan, nàng ôm một con thú nhỏ trắng như tuyết từ trong một toà động phủ cổ nhảy nhót tới tận đây.
Nàng vẫn y như trước, vẫn vui vẻ, tóc bạc ngang eo, độ sáng bóng tới mức có thể làm gương soi mặt, gương mặt xinh xắn, mắt to như hồng ngọc, nàng vui mừng nhảy nhót tưng bừng tựa như là một chú chim nhỏ vậy.
Kỳ lân con trong lòng nàng tru lên ô ô, là đang phản đối sự không vừa lòng của mình, đáng thương cho một con tiên thú khi lúc nào cũng bị ngược đãi như kia.
Đối với chuyện này thì các trưởng lão trong Thư viện Thiên Thần cũng rất bất mãn và không cam lòng, đã từng mấy lần nói chuyện với Thái âm ngọc thỏ này thế nhưng nàng lại xem như gió thổi bên tai vậy.
Nếu không phải Kỳ Lân con khăng khăng ở bên cạnh nàng thì các trưởng lão trong thư viện đã cướp đi rồi, đồng thời sẽ trừng phạt nàng một trận.
Cũng chính vì thế mà địa vị của Thỏ thỏ có chút đặc thù và cũng có chút siêu nhiên, không người nào nguyện ý trêu chọc nàng, dù ngay cả đám người Kim Vân khi biết nàng đang bế quan cũng không dám tới quấy phá.
"Cái gì, Phượng Vũ tỷ tỷ bị người khác bắt nạt hả, sao không tới tìm ta chứ, ta sẽ đập chết tươi bọn chúng luôn!" Thỏ nhỏ trừng cặp mắt hồng ngọc của mình rồi hò hét đầy dữ dằn.
Việc này khiến cho Kỳ Lân con đang trong lòng của nàng co rúm lại, nếu như đi đập người khác thì chắc chắn nhân vật đảm nhiệm viên gạch sẽ là nó, lúc đó sẽ bị ném bay ra ngoài, không hề có trường hợp ngoại lệ.
"Ta biết ngay mà, người kia chắc chắn sẽ là ngươi!" Thái âm ngọc thỏ nói rồi nhìn chằm chằm Thạch Hạo, nàng sớm hoài nghi người bên cạnh Vương Hi chắc chắn là hắn, hiện giờ đã được chứng minh.
Rất nhanh, những tu sĩ tới từ Ba ngàn châu dồn dập xuất quan rồi chạy tới nơi đây, ví như Chân Cổ của Linh tộc, Đằng Nhất của Hoả Kim tộc.
Đáng tiếc là, đám người Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn không thể xuất hiện ngay được, bởi vì bọn họ đang bế quan dài ngày, khu vực này dù gì cũng coi là an toàn vì có trưởng lão bảo vệ.