Lam Mông chỉ để lại một vệt bóng mờ ngay tại chỗ, hắn tựa như một giấc mộng xa vời chớp mắt biến mất rồi ngay lập tức xuất hiện ngay trước mặt Thạch Hạo.
Ầm!
Tay phải sáng rực của hắn vung tới hoá thành một cái thớt màu vàng óng to lớn, đây chính là Xích Kim thủ, là một môn bảo thuật tiếng tăm lừng lẫy.
Hư không bị ép nổ tung, khu vực nơi này chấn động kịch liệt!
Mặc dù mọi người đều biết Lam Mộng chắc chắn không phải là đối thủ của Hoang, thế nhưng khi thấy cảnh này vẫn rất chấn kinh, chưởng lực của người này quá mạnh mẽ.
Loại sức mạnh như này quá đáng sợ, nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn sẽ bị đánh thành tro tàn, bên trên chiếc thớt này có rất nhiều cốt văn phức tạp vô cùng.
Lam Mông cười khẩy, Xích Kim thủ rất là ảo diệu, hắn từng dùng môn này luận bàn với Kim Vân và chấn cho nàng ho ra đầy máu.
Hắn phán đoán thiếu niên này mạnh hơn Kim Vân thế nhưng cũng không mạnh hơn bao nhiêu cả, dù sao thiếu niên này cũng không phải thuộc trong đám người Thập Quan vương, Trích Tiên gì cả, sẽ không có thủ đoạn nghịch thiên.
Đáng tiếc, hắn chắc chắn sẽ thất vọng.
Đương nhiên trong lúc này hắn cũng không hề cảm nhận được, bởi vì nhìn thấy Thạch Hạo hờ hững giơ chưởng của mình lên và vỗ tới.
"Hờ hững như vậy mà đòi đấu với ta?" Hắn cười khẩy, cảm thấy Thạch Hạo đang tìm chết thì đúng hơn.
Lam Mông hét lớn một tiếng rồi màu sắc chiếc thớt vàng óng do bàn tay hoá thành càng rực rỡ hơn nữa, phù văn liền tăng thêm mấy phần, hắn quyết tâm một đòn phải phân thắng bại, lập uy ngay tại đây.
Vì vậy, hắn tăng mạnh sức lực, không tiếc vận dụng tiềm năng, tiêu hao hết tinh khí vốn có.
Ngược lại hắn cũng rất cẩn thận, dù sao Kim Vân cũng đã thất bại cho nên nhận thấy người này chẳng hề đơn giản, vì lẽ đó một chưởng hạ xuống chẳng chút lưu tình.
"Ầm!"
Tiếng rung vang dội, ánh vàng tứ tán đi kèm là tiếng r*n r* nặng nề, một bóng người miệng đầy máu tươi bay ngược ra ngoài.
Vương Dương áp trận ở phía sau, vốn vẻ mặt của hắn chẳng chút gợn sóng nào, hai mắt đầy thâm thuý quán sát, thế nhưng lúc này nơi khoé miệng chợt giật giật tựa như cảm nhận được sự đau đớn giống như của Lam Mộng.
Bởi vì, Lam Mông bị một bàn tay vàng lớn đánh bật ngược ra sau, tựa như tiện tay hất tung một con ruồi, sức lực mạnh mẽ ấy khiến người run sợ.
"A..."
Lam Mộng hét thảm rồi va mạnh vào một ngọn núi ở phía xa, đá bay bụi lấp đầy trời, cây cỏ gãy nát, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, khung xương như bị nát bấy.
Hắn như gặp mộng, tại sao như vậy, cảm giác như bị một con trâu thái cổ va mạnh vào, xương cốt cả người vang lên lốp bốp và cũng không biết đã vỡ nát mấy khúc rồi.
Ngoài ra, lồng ngực lại vô cùng khó chịu, ngũ tạng tổn hại, mỗi tấc trên cơ thể đều truyền tới cơn đau, máu tươi tràn trề.
Kết quả này cũng quá khuếch đại, dù cho là bị một con trâu lớn thái cổ húc bay đi chăng nữa cũng không tới mức này, hắn cảm thấy tựa như bị một con voi từ Thái cổ đạp mạnh chân lên người mình.
Những người khác cũng ngây dại, không phải là không biết sức mạnh của Thạch Hạo, thế nhưng một màn trước mắt vẫn khiến người người run rẩy kinh ngạc!