Hoang, hắn không chết?
Cả khu vực ầm ĩ không thôi, đâu đâu cũng là tiếng thảo luận, Thạch Hạo tái hiện đã khiến rất nhiều người thất kinh.
Mọi người quan sát nhìn về màn ánh sáng bên ngoài cơ thể của hắn, đó chính là Động thiên duy nhất, tựa như là một chiếc vòng thần với kích thước cao hơn một người và bao trọn hắn vào bên trong, vạn pháp bất xâm, bất bại bẩm sinh.
"Hắn cũng đã tu ra ba luồng tiên khí, vả lại trên con đường kim thế pháp cũng đi tới tuyến đầu, lúc ở Động thiên cảnh thì đã hoàn toàn khác biệt với cổ nhân, hoàn toàn thoát ly ra khỏi!"
Rất nhiều người với ánh mắt hừng hực kích động không thôi, đối với mọi người thì đây chính là một người dẫn lối, là một người đặt nền móng, cặp mắt của những người đang muốn thoát ly ở Động Thiên cảnh bốc lên ánh sáng xanh lục, rất muốn xông thẳng về trước.
Nhưng bọn họ lại không dám, chỉ sợ sẽ chọc giận thiếu niên này, vạn nhất hắn mà tức giận thì chuyện vui hoá thành buồn ngay.
Về phía mọi người, đây là một truyền kỳ bằng da bằng thịt, nếu như có thể lĩnh giáo Thạch Hạo, nếu như có thể thỉnh cầu người trước mặt hướng dẫn đôi chút thì đó là cơ duyên hiếm thấy cỡ nào chứ.
Ít nhất, ở Động Thiên cảnh thì người này chính là vô địch!
Việc đã tới nước này thì Nguyên Đằng làm sao có thể khiêu chiến được chứ, hiện giờ tâm trạng của hắn chính là hành hương, bởi vì càng đi về trước con đường này thì càng có thể cảm nhận được sự khó khăn của việc thoát ly là như thế nào! Thiếu niên trước mắt này đã tới bước này, thật sự là rất nghịch thiên mà, khiến người khác phải kính nể.
"Ta có thể... đi bên cạnh ngươi được không?" Nguyên Đằng có chút không được tự nhiên nói, hoàn toàn khác với dáng vẻ thường này, vô cùng là ngại ngùng.
"Bỏ đi, ngươi cũng có nơi của ngươi, Thánh viện là lựa chọn tốt nhất của ngươi!" Thạch Hạo nói.
Nguyên Đằng thất vọng, thật sự là hắn rất muốn thỉnh giáo, dù cho có dùng lễ bán sư* thì cũng có thể.
(*): Ý là có thể dùng một nửa lễ nghĩa của việc bái sư.
"Đương nhiên, trong những ngày sắp tới nếu có nghi vấn gì thì có thể lại đây, chúng ta cùng nhau thảo luận." Thạch Hạo cười nói.
Nguyên Đằng mừng rúm, thảo luận gì chứ, cơ bản hắn chưa hề đạt tới độ cao đó mà là chỉ điểm cho hắn mới đúng, cho nên hắn vô cùng cảm kích và vội vàng thi một đại lễ.
Vào lúc này, khu rừng tùng đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh, rất nhiều người đều có thể nghe được lời nói chuyện của hai người và có không ít người lộ vẻ ước ao, ai cũng muốn lĩnh giáo Thạch Hạo cả.
"Ngươi mang nàng rời đi đi, ta không muốn thấy mặt nàng nữa!" Thạch Hạo chỉ về phía Kim Vân.
Vách đá nứt thành bốn miếng, khoé miệng của Kim Vân ứa máu nằm xụi lơ bên dưới chân núi, muốn khôi phục lại như cũ thì trời mới biết phải đánh đổi cái giá như thế nào, chịu phải Đạo thương thì có thể sẽ bỏ mạng.
Lúc này, thần sắc của nàng vô cùng phức tạp, nếu như biết là Hoang thì nàng chắc chắn sẽ đi đường vòng, dụ dỗ cỡ nào cũng sẽ không động thủ với hắn.
Bởi vì, đây tuyệt đối là một tên sát tinh đã tu ra ba luồng tiên khí, vậy ai có thể tranh hùng? Ngoài ra, hắn đã tu thành Động thiên duy nhất, đây là một hành động vô cùng vĩ đại.