"Dừng tay, ta có chuyện muốn nói!" Kim Vân hô lớn, nàng rất nhanh đã khuất phục, cô gái thiên kiêu như nàng thì lúc nào lại bị người hành hạ như thế này?
Hiện giờ, một đôi bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp đang đạp mạnh lên trên người nàng, tựa như xem cả cơ thể ấy như là tảng đá trên đường, cũng có thể nói là một nơi để trút cơn giận dữ.
Phượng Vũ và Thạch Hạo cũng "không nể mặt" gì cả, khi nghe lời nói đó thì lại dùng sức giẫm mạnh lên kẻ thù, từng người mặt mày tươi rói đi tới đi lui nhảy nhót liên hồi trên thân thể ấy.
Kim Vân căm ghét, vẻ mặt uốn éo, nàng cảm thấy mỗi một bước chân tiếp xúc là một khúc xương trên người vỡ tan.
"Ánh mắt đó là gì vậy, rất tức giận à?" Phượng Vũ cúi đầu hỏi thăm.
Căm ghét tới muốn tự tử! Kim Vân rất muốn hét lớn thế nhưng lại không dám làm thế, nàng đã tỉnh lại và không dám chống đối gì miễn rước thêm cơn đau đớn.
"Phượng Vũ, giết người cũng không mấy tốt đẹp gì, dù gì hai ta cũng chỉ có chút hiểu lầm mà thôi, nếu đã là quá khứ thì cứ thế cho nó trôi đi, ngươi kéo ta dậy được không." Nàng cố gắng tươi cười nói.
Nhưng, giọng nói không ngừng run rẩy, những ai bị dằn vặt như vầy thì trong lòng sẽ vô cùng tức giận, còn phải ăn nói khép nép lễ độ với người mà mình căn ghét nhất, vậy thì rất cam tâm tình nguyện ư?
"Sao ta thấy hình như ngươi đang cố cắn răng, hay là muốn ăn tươi nuốt sống luôn ta phải không, ôi, sợ quá." Phượng Vũ cười nói.
Lần này, rốt cuộc thì nàng cũng đã xả được cơn tức giận, trong mấy ngày vừa rồi nàng cố gắng kìm chế tới phát điên, bị người khác bắt nạt, tính mạng gần như tắt lịm, không cách nào phản kích, trong lòng vô cùng khó chịu.
Thanh Y đứng ở bên cạnh chợt cười cười, nàng rất hiểu Phượng Vũ, thường ngày rất hoạt bát năng nổ rộng rãi, đồng thời cũng vô cùng hiền lành vui tươi, nếu không phải bị bắt nạt tới mức này thì nàng chắc chắn sẽ không làm như thế.
Kim Vân muốn đứng lên, không ngừng giãy giụa.
Thế nhưng, luồng sức lực mà Thạch Hạo để lại trong cơ thể của nàng vô cùng kỳ lạ nên không cách nào hoá giải được, đồng thời cơ thể của nàng không ngừng bị chém thương và bản nguyên đang dần có xu hướng bị ăn mòn.
Cho nên lúc này nàng vô cùng sợ hãi, nếu như đại đạo mà bị thương và muốn chữa khỏi thì trời mới biết sẽ phải đánh đổi cái giá tới mức nào, vì thế nàng mới run sợ.
"Không, ta chịu khuất phục, sẽ xin lỗi hai người các ngươi, xin hãy tha cho ta." Kim Vân hét lớn, sau khi biết được tình hình của bản thân thì hoàn toàn buông xui.
Ầm!
Phượng Vũ nhấc chân rồi đạp mạnh lên trên chiếc cổ xiên vẹo của nàng, nói: "Tin ngươi mới lạ đó, trước hãy để ta trút hết cơn giận rồi hẳn nói!"
Nơi xa sâu trong dãy núi, bên trong một khu vực bãi đá lớn, Vương Dương để trần nửa cơ thể bên trên, làn da toả ra ánh sáng màu đồng, tinh lực dồi dào như biển, theo nhịp hô hấp của hắn thì toàn bộ những tảng đá xung quanh đều lơ lửng lên cao đồng thời nóng chảy thành dung nham, tiếp đó thì chảy hết xuống mặt đất bên dưới.
Đây chính là hướng đi của thân thể khi tới cực điểm, là sự thể hiện khi đạt tới mức độ nhất định.
Bên cạnh, một chàng trai với vóc người rắn chắc mặc bộ áo màu lam than thở: "Vương Dương huynh đã trở thành một Luyện Thể sĩ thật thụ rồi, trên con đường kim thế pháp cũng đã đi tới mức cực điểm và sắp sửa lột xác, sắp sửa thoát ly, ta tuy rằng rất đố kỵ thế nhưng cũng không thể không thừa nhận, ngươi chính là cao thủ hàng đầu của Thư viện Thiên Thần chúng ta khi bước lên con đường này."