"Ngươi là cái đinh gì chứ, muốn tính sổ với ta luôn à!" Cô gái mặc ngân bào vẫn bình tĩnh và lạnh lùng như trước.
"Giao mũi tên tiên kim bảy màu ra đây." Thạch Hạo chậm rãi bước về trước, trong lòng hắn chẳng có chút thiện cảm nào đối người người đàn bà này, chuẩn bị xuất thủ tóm gọn lấy nàng.
"Nực cười, tài nghệ của ả không bằng ta và đã nhận thua cuộc, tất nhiên mũi tên tiên kim bảy màu phải thuộc về ta rồi." Kim Vân cười nhạo, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như trước.
"Đồ đê tiện, rõ ràng đã thống nhất chỉ quyết đấu kim thế pháp, vả lại cũng không phải ta đưa ra ý kiến này mà chính là ngươi, rồi sau lại bất chợt dùng tiên khí tập kích ta?" Phượng Vũ không cam lòng.
"Đúng là buồn cười, ta có nói qua à, do ngươi không chấp nhận thua cuộc cho nên mới lươn lẹo như vậy chứ gì, đồng thời ngươi cho rằng trên phương diện tu hành kim thế pháp thì ta không bằng ngươi ư, ngu xuẩn, cũng chỉ là một đứa ranh con quê mùa tới từ hạ giới mà thôi, dựa vào ngươi mà cũng dám tranh đấu với ta? Dù cho có đấu lại lần nữa thì ngươi cũng chỉ có con đường thua mà thôi!" Ngôn ngữ giọng điệu của Kim Vân rất chua ngoa.
"Hay, hay, hay, nếu như thế thì mong rằng chút nữa ngươi đừng có cầu xin tha thứ nhé." Phượng Vũ thấy ả vô sỉ như vậy nên cũng chẳng thèm nhiều lời, tất cả cứ giao cho Thạch Hạo xử lý.
"Ngươi cảm thấy mình rất mạnh à? Lại dám dùng điệu bộ kiêu căng trước mặt Phượng Vũ, đánh lén không tuân thủ thoả thuận thì cũng đã đành, vậy mà còn làm bộ làm tịch như đúng rồi hở?" Thạch Hạo lạnh giọng mỉa mai.
"Ta có cần phải thương hại một kẻ yếu đuối không, đây là Thư viện Thiên Thần, không phải là Ba ngàn đạo châu đầy quê mùa đâu, không phải là hạ giới của ả, khôn thì sống ngu thì chết, bản thân yếu đuối thì lại đi trách ta à? Thua thì phải dâng lên mũi tên tiên kim, đây không phải là chuyện đương nhiên sao? Chẳng hiểu biết gì!" Kim Vân nói.
Ở trước mặt rất nhiều người nàng thướt tha bước tới, dáng vẻ xinh đẹp, dù biết Thạch Hạo là một đối thủ đáng gờm thế nhưng cũng không muốn bản thân yếu thế.
Nàng đang âm thầm chuẩn bị, muốn vận dụng một đòn đánh mạnh nhất!
Ầm!
Xung quanh cơ thể của Thạch Hạo hiện lên từng luồng sáng tựa như là những cây cột chống trời đầy to lớn, chúng chọc thẳng lên trời cao, ánh sáng lấp lánh.
Đây là cương khí, là sự thể hiện đột ngột của tinh khí trong cơ thể, cũng không phải là hắn cố ý tạo ra mà là tự động xuất hiện ở bên ngoài.
Mọi người hít vào ngụm khí lạnh và đồng thời rút lui, không cần nghĩ nhiều cũng biết, thân thể của người này rất mạnh, những người đi theo con đường cực điểm của kim thế pháp thì đều hiểu, chỉ khi nào cơ thể mạnh tới một cảnh giới nhất định thì mới có thể làm được như thế.
"Ầm ầm!"
Đúng lúc này, nơi mi tâm của Kim Vân lao ra một tiểu ấn rồi xoay tròn ép về phía Thạch Hạo, với khoảng cách gần như này thì rất khó có thể tránh né.
Trên thực tế, Thạch Hạo cũng không nghĩ tới việc tránh né.
Tiểu ấn hình vuông này có màu xanh biếc tựa như được tạc từ ngọc thạch, bên trên có các loại phù triện, trong màu sắc xanh biếc ẩn chứa vẻ cổ xưa, nó lao tới ép sụp cả hư không.