Cô gái với tư thế hình chữ 'Đại - 大' đánh mạnh lên trên vách đá, lập tức nham thạch bốn phía rạn nứt tựa như một con rết đang bò lan về xung quanh.
Ầm!
Hơn nữa, vào lúc cuối cùng thì thân thể của cô gái này chấn động và xuất hiện một luồng sức mạnh kỳ quái, như gặp thêm một đòn nữa khiến thân thể càng đập mạnh và dính chặt vào vách đá hơn.
Bề mặt vách đá hiện ra một vết lõm hình người đầy quái dị và rợn người, máu tươi không ngừng ứa ra khắp miệng, đồng thời nơi mũi cũng chảy ra đầy áu, áo quần rách bươm, cả người tả tơi vô cùng.
"A..." Nàng kêu lên đầy sợ hãi rồi cố gắng vùng vẫy thoát ra, sau khi rơi xuống đất thì lảo đảo tựa như say rượu, mặt mày đỏ chót, cặp mắt đỏ tươi.
"Ngươi lại dám làm thế với ta hả, Kim Vân tỷ, các tỷ mau ra tay g**t ch*t hắn cho ta!" Nàng hét lên tựa như một người đầy chanh chua.
Hiển nhiên, ngày thường nàng quen việc hất hàm sai khiến người khác, hiện giờ lại ăn phải thiệt thòi như vầy nên không cách nào chịu đựng nổi, rất muốn xông thẳng tới g**t ch*t Thạch Hạo ngay lập tức.
Mọi người chỉ biết nhìn nhau, trong lòng không cách nào bình tĩnh được, thiếu niên này chẳng hề đơn giản, chỉ một luồng sóng âm mà đã có thể đánh văng cô gái với thực lực không kém này rồi, thật là bất phàm.
"Không biết nặng nhẹ luôn à?!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng khiến âm thanh cuộn trào lan về một phương, lần này cảnh tượng càng kỳ dị hơn.
Bởi vì, sóng âm kia hoá thành thực chất, một mảnh gợn sóng màu bạc dập dờn ngưng tụ lại một chỗ xung kích về phía thân thể của cô gái kia.
"Phá cho ta!" Cô gái này rít gào, hai tay cuộn thành vòng tròn rồi triển khai bí pháp, lúc này một vầng mặt trăng màu bạc hiện lên và cản ở trước người.
Nhưng mà đã chậm, sóng âm như thuỷ triều, gợn sóng màu bạc dập dờn, mặc dù trông rất mềm mại thế nhưng lại có thể lay động núi cao, toàn bộ đều nện hết lên người của nàng.
Lần này, không chỉ có tiếng vang ầm thật lớn truyền ra mà sức chấn động tựa như núi rung đất chuyển, đồng thời tiếng răng rắc của xương khớp vỡ nát vang lên.
Cô gái này tựa như bị một con trâu lớn thời Thái cổ đâm trúng, cả người hét thảm rồi lần nữa nện mạnh lên trên vách đá, lần này còn thê thảm hơn cả trước nữa.
"Ầm ầm!"
Ngọn núi thấp này bị va nát một khoảng đi kèm là những vết rạn nứt, còn cô gái kia thì văng ngược ra cùng với những tảng đá vụn, cả người đều biến hình, hiển nhiên xương cốt trong cơ thể đã bị gãy nát không chỉ một chỗ.
"Bịch" một tiếng, sau khi rơi xuống đất thì nàng tựa như là một con cá chết không cách nào nhúc nhích được, mặt mày trợn tròn, muốn ngất mà cũng không thể ngất được, nàng chỉ biết gắng gượng chịu đựng cơn đau nhức đồng thời nhìn chằm chằm Thạch Hạo đầy oán độc, thế nhưng trong ánh mắt này lại mang theo chút sợ hãi.
Đây là trải nghiệm mà trước giờ nàng chưa bao giờ thử qua, thiếu niên kia nhìn nàng với vẻ khinh bỉ, cơ bản là xem thường và chẳng hề đặt vào trong mắt.
"Thái cổ Mãng Ngưu hống!" Xa xa truyền tới lời nói đầy lạnh nhạt và bình tĩnh, đó là Kim Vân, tâm tình chẳng chút gợn sóng, tựa hồ việc sống chết của cô gái kia cũng không hề liên quan tới nàng.