Rừng núi thăm thẳm, ngọn núi chập trùng, đường mòn bằng đá cuội uốn lượn xuyên qua khu rừng trúc rậm rạp, âm thanh sơn thủy xung quanh réo rắt, ngược lại cũng có một loại cảm giác u tĩnh khác biệt.
Thạch Hạo và Thanh Y đi trên đường, sau khi bọn họ xuất quan thì lập tức đi tới đây để thăm một vài người bạn cũ.
Bởi vì hơn phân nửa người đến từ Ba ngàn châu đều đã lựa chọn Kim thế pháp và tập trung ở đây.
"Ngươi đã làm được Động Thiên viên mãn, có thể nói là chưa từng có ai làm được như vầy, ở trên con đường Kim thế pháp cực điểm này đã được trời cao chiếu cố, giờ không suy nghĩ tiếp tục đi theo con đường này nữa hay sao?" Thanh Y hỏi, gương mặt xinh đẹp xuất trần rất bình tĩnh, làm cho người ta cảm nhận được vẻ an bình.
"Đương nhiên phải thử một lần chứ, chỉ là trước mắt, ta muốn cố gắng tìm hiểu chút về cổ pháp, xác minh giữa đôi bên thì mới có cơ hội lớn nhất được." Thạch Hạo nói.
Hắn đã tu ra ba luồng tiên khí, điều này chẳng hề dễ dàng chút nào, suýt nữa đã phải trả giá bằng chính mạng sống nên không thể từ bỏ được, đồng dạng hắn sinh ở kiếp này, làm sao có khả năng sẽ bỏ qua Đương thế pháp đây?
Thậm chí, hắn có một dã tâm, có một dã vọng bừng bừng, tương lai hắn muốn khai sáng ra một loại pháp môn hoàn toàn mới, một loại pháp môn chỉ thuộc về chính hắn!
Đó mới chính là con đường của hắn, khác với tất cả mọi người, chân chính thoát ly khỏi.
Thạch Hạo không ngừng suy nghĩ cách đi như thế nào, làm sao để bước ra một con đường bất phàm như vậy?
"Ngươi làm sao thế?" Thanh Y hỏi.
"Không có gì, sắp gặp lại một vài người quen nên trong lòng rất vui, chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy bất ngờ cho xem, coi như dành tặng một niềm vui bất ngờ cho bọn họ." Thạch Hạo cười nói, phục hồi lại tinh thần.
Đã rất lâu rồi không gặp, mấy người đó chắc cho rằng hắn đã chết rồi, thời gian dài chẳng hề biết tung tích nên có rất nhiều lời đồn truyền ra, ai cũng nói vì Nguyên Thanh trục xuất vào trong nên đã chôn thân nơi ấy.
Hiện tại, chỉ giới hạn vài người tu cổ pháp mới biết hắn còn sống và đã trở về.
"Có bất ngờ thế nhưng sẽ có một vài người chắc chắn đoán được ngươi vẫn còn sống, rất có lòng tin vào ngươi." Thanh Y cười cười, nói: "Lâu rồi không gặp Thái Âm thỏ ngọc và Phượng Vũ, đúng là hơi nhớ nhung."
Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, bất kể là Nguyệt Thiền hay là Thanh Y đều là người linh động, là người xuất thế, ngày thường đều thiếu đi loại phong thái này của thiếu nữ, đa phần toàn là thánh khiết đoan trang.
"Năm đó, ở thư viện Thiên Tiên của Hỏa châu, nhờ có Phượng Vũ giúp đỡ nên ta mới có thể tĩnh tâm ẩn cư ở nơi đó." Thanh Y than thở, đó là một đoạn năm tháng không thể nào quên.
Thạch Hạo nghe vậy thì nghĩ đến rất nhiều chuyện nên có chút buồn cười, hắn lẽ ra đã tiến vào thư viện Thiên Tiên rồi, kết quả lại bị Tề Đạo Lâm bắt đi và trở thành đệ tử của đạo tràng Chí Tôn.
"Nói đến, ta và Phượng Vũ c*̃ng có giao tình không phải bình thường." Thạch Hạo gật đầu cười nói.
Năm đó, trước khi hắn chưa chính thức tới Ba ngàn châu, nguyên thần đã dọc theo Hư Thần giới tới trước một bước, ở trên đàn Đồng Tước đại chiến với Phượng Vũ và giành được thắng lợi.