Một câu cô nàng khiến thân thể Nguyệt Thiền phong hoa tuyệt đại hơi ngưng lại, nụ cười rạng rỡ lập tức cứng đờ, sau khi nhìn thấy Thạch Hạo thì khí chất thánh khiết của nàng không còn ổn định nữa!
Nàng rất muốn nhấc lên một khối Phiên Thiên ấn đập lên mặt Thạch Hạo, trong nội tâm cảm giác kích động này quá mãnh liệt rồi.
Chỉ là, nàng biết khi chưa cùng Thanh Y dung hợp làm một thì nàng tuyệt đối không phải đối thủ của Thạch Hạo, thật sự phát sinh xung đột thì nàng chỉ có thể bị áp chế, tự rước lấy nhục.
"Hóa ra là đạo huynh của Thạch Tộc đã lâu không gặp, xem thân thể ngươi không việc gì, thực sự là may mắn." Nguyệt Thiền nói, màu da trắng nõn như ngọc thạch, tuy rằng trong tâm đang nguyền rủa, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười.
Nếu như đổi chỗ khác, hai người không thể có chuyện gì để nói, có lẽ sẽ lập tức khai chiến!
Nguyệt Thiền vui mừng đây là ở Thư viện Thiên Thần, không cho phép bọn họ phát sinh xung đột nếu không hậu quả khó đoán, bây giờ cái tên "ác đồ" này đã mạnh mẽ hơn trước đây rất nhiều.
"Thiền tiên tử nhớ nhung ta đến thế sao?" Thạch Hạo cười hì hì, là đối thủ một mất một còn với nàng, ngày xưa đối phương từng đuổi giết khi hắn bế quan, đương nhiên sẽ không có giao tình gì để mà nói.
Hắn vẫn muốn giúp Thanh Y trừng trị Nguyệt Thiền, sau đó để hai người hợp thành một, thành toàn cho Thanh Y. Chỉ là sau khi cẩn thận tìm hiểu thì nếu thật sự phải làm như vậy mà nói thì còn chưa biết là sẽ thành toàn cho ai, chắc chắn sẽ hại Thanh Y.
Dù sao Nguyệt Thiền là chủ thân, nếu thật sự để cho các nàng dung hợp, ai làm chủ đạo và sẽ tạo nên ai lại rất khó nói!
Biểu hiện trên gương mặt đám người chung quanh đều rất quái lạ, cảm thấy thiếu niên Chí Tôn này khác hoàn toàn với tưởng tượng, lại khinh bạc tuyệt đại mỹ nhân trong mắt bọn họ.
"Hoang cuõng không uy nghiêm như trong tưởng tượng đâu." Có người nhỏ giọng thầm thì cảm thấy câu nói như thế này cũng không tính phạm vào húy kỵ.
Trên thực tế, rất nhiều người đều muốn nói, tên khốn này là tên xấu xa sao? Hoàn toàn không tương xứng với dáng vẻ thô bạo khi đối đầu mười phương, một mình chống lại kẻ địch trong tưởng tượng.
"Thạch huynh, ngươi thực sự biết nói đùa, tính khí kiểu này nên sửa lại một chút đi." Nguyệt Thiền nụ cười nhạt nhòa nói.
"Đúng đấy." Thạch Hạo gật đầu, sau đó đàng hoàng trịnh trọng, trở nên phi thường nghiêm túc, nói: "Đang muốn học hỏi đây , lâu rồi không gặp, có thời gian chúng ta luận bàn một lát."
Sắc mặt Nguyệt Thiền thay đổi, bên trong thư viện cổ vũ khiêu chiến đấy, bị tên khốn này nhìn chằm chằm, thật sự phải luận bàn với hắn mà nói vậy thì tuyệt đối là một lần tai nạn, sẽ gặp vận rủi lớn.
"Gần đây ta không có thời gian!" Nguyệt Thiền rất thẳng thắn từ chối.
Thanh Y nở nụ cười tươi rung động lòng người, hàm răng rắng khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, ngón tay không dừng quấn tròn lọn tóc, nàng đứng đó quan sát Nguyệt Thiền.