"Cảm giác này thật là tốt!" Thạch Hạo mở mắt b*n r* từng tia sáng màu vàng tựa như phá tan sương mù trong bóng tối, dưới bầu trời đêm xuất hiện hai luồng ánh chớp vô cùng chói mắt.
Hắn không nhúc nhích, vẫn ngồi xếp bằng ở chỗ ấy, cảm nhận loại khoan khoái trong người, đây là một thể nghiệm hoàn toàn mới, thân thể và thần thức ngưng tụ lại cùng nhau, sự nhảy cảm trở nên đặc biệt, giao hòa cùng tiên khí, cả người tựa như nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Lại tựa như một thanh vũ khí dính đầy gỉ sắt được người cẩn nhận đánh bóng, loại bỏ bụi bặm năm tháng, phát ra hào quang xán lạn, tinh xảo và linh động.
Đây là cảm giác trực quan nhất của Thạch Hạo, toàn thân trở nên kỳ ảo, xương cốt cân xứng óng ánh tựa như loại bỏ một tầng gỉ sét, tinh thần sảng khoái.
Quả nhiên, ở bên ngoài thân có không ít tạp chất màu xám, là những thứ bị đẩy ra trong quá trình lên cấp Thiên Thần, mơ hồ có thể thấy được một vài mảnh vụn của xương cốt.
Thạch Hạo đứng dậy, duỗi thẳng người, sau đó thử nghiệm, hắn hóa thành một tia điện qua lại nơi này, tốc độ nhanh tới mức không cách nào thấy rõ cái bóng, cả người hòa vào trong hư không.
Không phải ảo giác, thân thể của hắn nhẹ nhàng đến kinh người, thật sự như là một thanh kiếm cổ với loang lổ vết gỉ sét lại lần nữa được đánh bóng, vẻ sắc bén cùng hào quang xán lạn vốn có lại được hiện ra ngoài.
Tương tự, thần giác cũng là như thế, tựa như niết bàn sống lại vậy, càng mạnh mẽ và nhạy cảm hơn.
Thạch Hạo thử nghiệm, trong cùng một thời gian thì tốc độ và lực công kích cũng tăng lên một đoạn!
Đây chính là cảnh giới Thiên Thần sao?
Thạch Hạo chậm rãi tìm hiểu, thích ứng trạng thái hiện tại, trong lòng vô cùng mừng rỡ vui sướng, bản thân đã trở nên mạnh mẽ hơn.
Cảnh giới Thánh tế rất không ổn định, thực lực lúc yếu lúc mạnh, mạnh thì thậm chí có thể sánh vai Thiên Thần, còn khi yếu thì chưa chắc so được với Chân Thần.
Thậm chí, có người tu hành thất bại ở ngay cảnh giới này, cuối cùng thực lực không bằng cả Thần Hỏa cảnh.
Mà Thạch Hạo, bởi vì đã tu ra ba luồng tiên khí, chỉ có giai đoạn đầu mới trải qua sự hành hạ khi tu vi chợt cao chợt thấp, còn về sau cơ bản đã ổn định nên không gặp phải tai nạn gì.
Đồng thời, cũng chính bởi vì vậy, thực lực từ từ ổn định, mà cuối cùng nước chảy thành sông đã đạt đến cảnh giới Thiên Thần.
"Tuy rằng thực lực đã tăng lên thế nhưng cũng không mạnh mẽ như trong tưởng tượng." Thạch Hạo cau mày, sau mỗi lần đột phá trước kia, sức chiến đấu đều sẽ tăng vọt, còn lần này sự tăng tiến cũng không quá mãnh liệt.
Mặc dù hắn biết, bình thường từ cảnh giới Thánh tế đến cảnh giới Thiên Thần thì thực lực sẽ không có biến hóa rõ rệt, bởi vì khi ở cảnh giới kia thì thực lực chợt cao chợt thấp, đã cảm nhận được sức chiến đấu của cấp bậc Thiên Thần. Thế nhưng, người tu ra ba luồng tiên khí lại khác, chắc chắn sẽ có sự tăng vọt.