Mảnh vỡ đan dược này cỡ quả nhãn có màu vàng sậm, truyền tới cảm giác như là kim loại, còn có mùi thơm nhàn nhạt, điều này khiến người ta rất khó giải thích, mặc dù năm tháng xa xưa đã trôi qua thế mà viên thuốc chôn trong tro tàn vẫn còn linh tính, thật là kinh người.
Tuy rằng không thể tránh khỏi việc đã trôi đi lượng lớn dược tính, nhưng vẫn còn như vậy cũng đủ để chứng minh sự bất phàm của nó.
"Lẽ nào là Cửu Chuyển tiên đan sao?" Thạch Hạo đặt ở lòng bàn tay, nhìn những hoa văn bên trên, vết tích có hình ngôi sao, c*̃ng có những cái bóng mơ hồ của chim thần mãnh thú.
Đây là đan dược sao, hay là bị người khắc lên đấy, vết tích đại đạo quá chân thực, hiện rõ những sự vật tồn tại trong thiên địa này.
"Đây không phải Cửu Chuyển tiên đan thế nhưng hiệu quả c*̃ng không quá kém!" Mạc Đạo mở miệng, ánh mắt rất sáng tựa như hai ngọn lửa thần lóng lánh vậy.
"Ngươi biết à?" Thạch Hạo quay đầu lại.
"Ta từng đọc qua ghi chép trên cốt thư, đây là đan dược phối hợp thường dùng khi luyện chế tiên đan vô thượng, tuy rằng không thể so bì với Tiên đan thật sự, thế nhưng cũng là báu vật phi thường đối với tu sĩ, có thể phạt mao tẩy tủy."
Thạch Hạo nghe vậy gật đầu, tiên đan thần bí nổ nát trong quá trình luyện chế, đan dược phối hợp với nó tự nhiên c*̃ng khó thoát khỏi kết cục nổ tung.
Hắn thu lại, cẩn thận đặt ở trong bình ngọc.
Trong quá trình này, Mạc Đạo c*̃ng có thu hoạch, hắn dùng một bình ngọc trắng thu được một ít huyết thanh với thơm ngát nức mũi.
Bọn họ không dám trì hoãn thời gian, lò đá này tuy rằng rất lớn thế nhưng cao thủ đến đấy cũng rất nhiều, vả lại đều là rồng phượng trong loài người, thứ tốt dù có nhiều hơn nữa cũng không đủ phân.
Vui mừng nhất chính là, nơi này có tiên khí tràn ngập, có quy tắc đặc biệt áp chế, rất nhiều thần thông không thể triển khai, ngay cả Thiên Nhãn thông cũng đều mất đi hiệu lực.
Bởi vì, đây là một cái lò quý, năm đó chủ nhân của nó luyện đan thì từng cân nhắc rất nhiều, không cho phép người bên ngoài nhòm ngó nên đã bố trí cấm chế không cách nào huỷ diệt được.
Cũng chính bởi vì vậy, bảo đan dưới lớp tro tàn mới không bị đám người kia tìm kiếm và lấy đi sạch sẽ.
"Lò đan bằng chất liệu đá này nhìn từ bên ngoài tựa như một ngọn núi, nhưng sau khi đi vào thì diện tích còn lớn hơn cả tưởng tượng, phạm vi có tới tám trăm dặm, thực sự khó mà tin nổi!"
Luyện chế đan dược như thế nào thì mới cần địa phương lớn như vậy chứ?
Bên trong lò luyện đan từng phát sinh vụ nổ lớn, và còn sót lại rất nhiều đồ vật có linh tính, đều là những đan dược dùng để phối hợp!
"Thật không biết người năm đó muốn luyện chế đại dược thế nào mà lưu lại nhiều tro bụi như vậy, đây không giống như luyện đan mà như luyện chế ra tinh hoa của một thế giới nhỏ vậy." Có người thán phục.
Tuyệt đại đa số người tiến vào đều có thu hoạch, ai nấy đều lộ ra vẻ vui mừng.
Ở một nơi nào đó, ánh sáng ngút trời, sương mù rực rỡ mịt mờ, đó là nơi tập trung dược tính, ẩn chứa hương thơm nồng nặc, ở đó phát hiện được mười mảnh vỡ đan dược trắng như tuyết như ngọc.