Tiếng kêu sợ hãi vang lên, nguyên thần kiếm thai đã bị ngăn chặn, nữ anh ôm thanh kiếm nhỏ màu đen trong lòng kia từ từ mờ ảo, tình cảnh này làm cho nàng giật nảy cả mình.
Nguyên thần kiếm thai không gì là không xuyên thủng, làm sao bị hao tổn chứ? Vương Hi không rõ, trong lòng có chút hoảng loạn.
Thạch Hạo càng giật mình hơn, nếu là người thường thì đã già yếu từ lâu rồi, dưới Luân hồi thì làm sao chống lại chứ? Đặc biệt, trước mắt là ba loại bảo thuật chồng chất với nhau nên uy lực càng tăng hơn, áo nghĩa càng phức tạp hơn.
Nhưng mà nguyên thần của Vương Hi chưa hề già yếu, chỉ có thanh kiếm nhỏ màu đen được ôm trong lòng kia mới bị hao tổn mà thôi.
Vương Hi không dám chống cự, nguyên thần nhanh hướng bay vào thân thể, nàng không dám mạo hiểm nữa, bởi vì nguyên thần của nàng vẫn chưa hoàn toàn hóa thành kiếm thai, chưa từng đạt đến trình độ vạn pháp bất xâm, vững chắc bất diệt, nếu còn trì hoãn thêm nữa thì không chừng liền phải gặp nạn.
Chỉ có khi thật sự đại thành, nữ anh biến mất, hoàn toàn hóa thành một thanh kiếm thai thì như vậy mới coi như vô địch, tới đến thời điểm ấy thì chẳng quản ngươi thi triển loại pháp môn nào, một chiêu chém chết!
Ầm ầm ầm!
Mưa ánh sáng bay lượn bao phủ nơi đây, Thượng Thương, Luân Hồi tất cả cùng đồng thời chuyển động, khí thôn sơn hà, chúng giết về hướng Vương Hi, quấn lấy nguyên thần đang muốn bỏ chạy kia khiến nó lại tối mờ đi khá nhiều.
"Keeng!"
Nữ anh vung kiếm, thanh kiếm nhỏ màu đen trong tay lập tức rạn nứt, sau đó ở dưới sự ăn mòn của ba loại phù văn của Thạch Hạo thì vỡ nát một đoạn.
Nguyên thần nàng đã bị thương, thế nhưng vẫn dựa vào cái này để tránh thoát và xông thẳng vào cơ thể chính mình.
Vừa nãy nếu không bị kiếm thai kia tập kích thì Thạch Hạo đã sớm lao thẳng tới nữ anh ấy, hiện tại tự nhiên sẽ không buông tha.
Xoẹt!
Cuối cùng nguyên thần của Vương Hi cũng nhanh hơn một bước quay về bên trong thân thể.
"Còn thiếu một tí xíu nữa thôi, nếu nguyên thần hoàn toàn hóa thành kiếm thai thì đó mới tính là phong thái vô địch, khi đó sẽ tới phiên người khác nghĩ cách làm sao để thoát thân rồi!" Rất nhiều người thở dài.
Vương Hi bị bắt, khiến không ít người tiếc hận.
Chớp mắt, Thạch Hạo lao đến, chụp vào thân thể Vương Hi.
"Xoẹt!"
Saui cùng, một mảnh kiếm quang bay tới và thân thể Vương Hi lờ mờ, khóe miệng chảy máu, nhưng cuối cùng cùng không thể cứu vãn được gì, đã bị Thạch Hạo bắt giữ.
Tại trên người nàng, cành liễu màu vàng phát sáng rạng ngời trói chặt nàng lại, ngay cả quần áo đều dán sát vào thân thể, phác hoạ ra đường cong hoàn mỹ.
Khóe miệng Vương Hi chảy máu, lúc lấy ra nguyên thần kiếm thai thì đã va chạm với bảo thuật của Thạch Hạo nên bị thương không nhẹ.