"Chém!"
Vương Hi khẽ quát, bàn tay nhỏ như ngó sen, trắng loáng như ngọc cầm chặt thanh kiếm, trong lúc vung lên mang theo hào quang mờ mịt, thân kiếm màu đen trong tay cắt ra hư không, chém về phía bàn tay lớn kia.
Bàn tay lớn màu vàng đất vẫn không hề tránh né mà tiếp tục bao phủ xuống, tuy nhiên lại có biến hoá hoàn toàn mới, lôi điện dạt dào lại tựa như sông dài cuồn cuộn, nện ầm ầm xuống dưới.
Nó vốn là do quang vụ tạo thành, hiện giờ lại được tia chớp đan xen nên giúp cho bàn tay to lớn ấy chẳng hề sợ kiếm thai chút nào, dù cho có bị cắt rời đi nữa thì vẫn tỏa ra hào quang.
Ầm!
Thác sấm nổ tung, tiếng vang điếc tai khiến cả cái lò bằng đá bắt đầu lay động kịch liệt.
Vương Hi biến sắc, triển khai bảo thuật làm cho bản thân hòa vào hư không, dùng hết toàn lực tách khỏi lôi điện kia.
Ngân hà xán lạn, bên trong bàn tay lớn ấy lần lượt xuất hiện từng ngôi sao, đó là những quả cầu bằng sấm sét hội tụ thành một dải ngân hà bằng lôi điện, tiếng răng rắc vang vọng, kinh người đến cực điểm.
Từ xa nhìn lại, tất cả mọi người đều ngơ ngác, bàn tay kia quá to lớn, nó bao phủ cả bầu trời, vả lại bên trong bàn tay ấy lại còn có cả vũ trụ tinh hà xoay tròn, ùn ùn kéo xuống.
"Chuyện này..." Ngay cả đám người Yêu Nguyệt công chúa cũng đều thay đổi sắc mặt, vận chuyển lôi điện đến một bước này, tăng bảo thuật lên đến cực điểm, quả thật là kinh thiên động địa, làm người run sợ.
"Phá Thiên thức!" Vương Hi quát lên, nàng vốn thanh lệ xuất trần nhưng lúc này lại rất oai hùng mạnh mẽ, vung động thanh kiếm bằng tiên kim Hắc ám trong tay, sử dụng một loại kiếm pháp cổ xưa đón đánh ngân hà bằng lôi điện đầy trời.
"Răng rắc!"
Bầu trời sụp đổ, ngàn tầng vạn tia ánh chớp nhấn chìm nơi đây, bàn tay lớn kia bị đánh mở thế nhưng vô số quả cầu sấm sét to lớn kia dường như từng ngọn núi lửa từ trên trời giáng xuống, không ngừng phun trào.
Giữa chiến trường, cô gái áo trắng phấp phới ấy bị tia chớp quấn quanh, bị lôi đình nện đập, thế nhưng kiếm thai trong tay nàng cũng có ma lực kỳ dị, không ngừng dập tắt ánh chớp xung quanh.
Keeng!
Đột nhiên, thanh kiếm bằng tiên kim Hắc ám rung lên bần bật, một luồng ánh chớp kỳ dị dọc theo thân kiếm đánh vào trong cơ thể Vương Hi.
Kiếm thai bằng kim loại vốn là vật dẫn điện, mặc dù nàng rất mạnh mẽ thì c*̃ng sẽ có lúc sơ sẩy, đặc biệt là một vài tia điện mà Thạch Hạo tạo ra rất khủng khiếp.
Thình thịch, Vương Hi rút lui, thân thể lảo đảo, cũng may thương thế không nặng nên không phun máu tươi.
"Bình Loạn quyết!"
Trong con ngươi của Vương Hi mang theo sát khí khác hoàn toàn khi nãy, tựa như một vị Nữ vương vậy, biến hóa như thế làm cho lòng người kinh hãi, từ thanh thuần xuất trần sang khí khái anh hùng rồi lại tới phong thái Vương giả, toàn bộ đều xoay chuyển và hiển hiện hết ra ngoài, biến hóa quá to lớn!