Lục Đà, Vương Hi, Huyền Côn đồng thời đi về phía trước, ngay cả đám người Thập Quan vương, Yêu Nguyệt công chúa c*̃ng chuyển động tới, bọn họ đều hoài nghi và muốn xác nhận Thạch Hạo đến cùng là ai.
Người tu ra ba luồng tiên khí sao có khả năng không có tên tuổi được chứ, nhất định phải lưu lại phong thái đầy đặc biệt của mình ở bên trong cửu Thiên thập Địa, thử một lần là biết ngay.
Trừ phi hắn đến từ Thánh viện, Tiên viện, là con cháu của những lão quái vật kia, hoặc là đệ tử của bọn họ, vẫn luôn ẩn thế không ra thì mới có thể duy trì được sự thần bí, trước giờ chưa ai từng gặp qua.
"Có thể, vậy ai muốn đánh với ta một trận đây, hay là các ngươi cùng nhau tiến lên?" Thạch Hạo nhìn mọi người, cũng không để ý và cũng không sợ hãi gì, chuyện đã đến nước này thì lấy chân thân đối diện với đối phương cũng không thành vấn đề gì nữa.
Mạc Đạo đi theo bên cạnh hắn, đứng đối diện với những người này, cũng không lùi về sau nửa bước.
Trên cái lò bằng đá, bầu không khí lập tức vô cùng căng thẳng, chí tôn trẻ tuổi sắp sửa giao thủ, đây tuyệt đối là sự kiện vô cùng nghiêm trọng!
Những người khác đều rút lui nín thở và không dám lẫn vào trong đó, mặc dù nơi miệng lò không có người canh gác nhưng cũng không có ai dám tùy tiện xông vào.
Ai cũng biết, nếu mấy đại chí tôn trẻ tuổi này chưa quyết định ra được thắng bại thì không một người nào dám đi xuống trước, nếu không tất nhiên sẽ đụng phải một đòn liên thủ của cường giả tu ra ba luồng tiên khí.
Ai có thể chịu nổi? Sẽ lập tức bị đánh nổ liền tại chỗ!
"Ha ha, đạo huynh thật là phong cách đó nhen, đối mặt sự liên thủ của các chí tôn mà vẫn chuyện trò vui vẻ, thật là làm cho chúng ta kính phục, Lục Đà ta muốn lĩnh giáo ngươi." Lục Đà mở miệng.
Mọi người chấn động, đây là một trong những người mạnh nhất Thư viện Thiên Thần, hắn muốn ra tay rồi sao?
Lục Đà cũng không khôi ngô, đứng ở nơi đó, cả người tràn ra khí hỗn độn, tóc xanh đầy đầu buông xoã, tiếng nói như chuông vàng chấn động làm cho rất nhiều người không thể đứng thẳng, như muốn ngã nhào xuống đất.
Hắn chỉ cất tiếng mà đã như sấm nổ, làm khí huyết người người sôi trào, không thể chống lại.
"Vượt qua cửa ải của ta trước đã!" Mạc Đạo bước ra, chắn ở phía trước.
Mọi người nhíu mày, bất kể nói như thế nào thì đây cũng là một vị chí tôn trẻ tuổi tu ra ba luồng tiên khí, mặc dù là người hầu, nhưng không người nào dám khinh thường thực lực của hắn.
Trên thực tế, Mạc Đạo mạnh tới mức nào thì không ai biết rõ, bởi vì lúc hắn chiến đấu cùng Thạch Hạo thì vẫn chưa từng vận dụng tới luồng tiên khí thứ ba.
"Huynh đài, ngươi không muốn đánh với ta một trận sao?" Lục Đà nhìn về phía Thạch Hạo chứ cũng không có trả lời Mạc Đạo. Hắn thật sự muốn đánh một trận với Thạch Hạo, tự mình ước lượng độ nông sâu của đối phương.