"Mạc Đạo, quay lại, diệt tên kia cho ta." Thạch Hạo lên tiếng đầy ngông cuồng, căn bản không thèm để người này vào mắt.
"Ngươi... quá kiêu ngạo đó, ta khiêu chiến ngươi thì tại sao ngươi lại sai người khác ra trận?" Người kia quát lớn, trên đầu một cái mũ vàng tím, dáng vẻ bất phàm, là một thanh niên vô cùng tuấn tú.
"Chỉ mới tu ra hai luồng tiên khí mà cũng xứng khiêu chiến với ta, người hầu của ta cũng đã tu ra ba luồng rồi đó, muốn chiến với ta thì trước hết luyện thêm năm trăm năm nữa đi!" Thạch Hạo chế nhạo.
Hắn biết, sau lưng kẻ này thể nào cũng có cao thủ cấp bậc như Vương Hi, Lục Đà... Đám người này sai hắn ra mặt để thăm dò chứ không thì một tên tu ra hai luồng tiên khí thì làm sao dám can thiệp vào?
Vốn mặt mày của người này như ngọc thế nhưng khi bị Thạch Hạo chế nhạo trước nhiều người như thế thì lập tức đỏ bừng, tay cầm thiên mâu vọt tới, quát lớn: "Cái tên nhát gan này, chỉ biết núp sau lưng kẻ khác, phải nhờ cường giả của dị vực ra mặt, ngươi là cái thá gì chứ, ngon thì lại đây!"
"Đúng thế, có gì tài ba đâu chứ, dùng thủ đoạn gian xảo thể thu một người hầu, cơ bản không phải là bản lĩnh thật sự, nếu như buông tay đánh một trận thì chắc chắn sẽ trấn áp ngươi ngay và luôn!" Phía sau có người hùa theo, rõ ràng là bắt ép Thạch Hạo ra tay.
"Một bầy kiến hôi, dựa vào các ngươi mà cũng dám hò hét trước mặt ta à, Mạc Đạo, còn do dự gì mà không ra tay chứ, cứ đánh đập đạp mạnh dưới chân cho ta!" Thạch Hạo thờ ơ nói.
Đối với đám người khiêu khích này thì chẳng đáng để hắn động tay động chân, cứ để Mạc Đạo ra tay.
Mạc Đạo quay trở lại, từ nơi miệng lò xông tới và đứng bên trên ngọn núi, cũng chính là đang đứng bên trên lò đá, áo trắng phần phật, tóc dài tung bay, con ngươi tựa như tia chớp.
Hắn thả ra khí tức kinh người khiến mấy người đối diện run rẩy trong lòng.
"Mạc Đạo, ngươi thân là cường giả dị vực, đã tu ra ba luồng tiên khí, được xưng là chí tôn một đời, thế nhưng lại cam nguyện trở thành người hầu cho một kẻ có thực lực kém cỏi hơn mình? Nếu ta mà là ngươi thì ngược lại sẽ g**t ch*t kẻ đó, thế nhưng mà ta cũng nghe nói qua, ngươi bị hạn chế bởi một loại cấm pháp nào đó, đã đưa ma khí Uẩn Hồn tháp có thể dưỡng hồn cho hắn nên mới khiến bản thân mất đi sự tự do. Nếu như có kiêng kỵ gì đó thì hãy để chúng ta giúp ngươi trừng trị hắn!" Chàng trai đầu đội mũ vàng tím lên tiếng, đồng thời thiên mâu sắc bén huơ huơ nơi tay.
Mọi người đều biết hắn không hề thật tâm đi theo Thạch Hạo, cho nên mới dùng lời nói để công kích hòng nhìn phản ứng của hắn, cũng là đang giúp một người hay một nhóm người phía sau lưng thăm dò thử Thạch Hạo có bản lĩnh g**t ch*t Tam Đầu vương hay không.
"Ầm!"
Mạc Đạo giơ tay, nơi lòng bàn tay phát sáng rồi xuất hiện mấy chục chữ cổ rạng ngời rực rỡ không ngừng vang lên những tiếng boong boong, đây chính là pháp môn mà hắn đã tìm hiểu được từ trên ngọn Bạch Ngọc sơn.