Thánh viện, Tiên viện, đối với Thạch Hạo và Thanh Y thì nó cũng chẳng phải là cái tên xa lạ.
Bởi vì, lúc tuyển chọn ở ba ngàn đại châu thì ba vị chí tôn từng đề cập qua với bọn họ, chỉ có những anh kiệt mạnh nhất mới có thể gia nhập Thư viện Thiên Thần, Thánh viện, Tiên viện.
Chỉ là, về sau toàn đề cập tới Thư viện Thiên Thần chứ không có nhắc tới hai viện còn lại, hơn nữa về sau bọn họ đều gia nhập Thư viện Thiên Thần cả.
Còn những người của các giới khác thì mù tịt chẳng hề biết gì, nếu có thì chỉ nghe qua loa, phản ứng hoàn toàn khác nhau.
"Trong các ngươi, có mấy ai đã từng nghe qua và hiểu rõ được bao nhiêu?" Tứ trưởng lão nheo mắt hỏi.
"Xin trưởng lão hãy nói rõ, chúng ta đều biết rất ít về hai viện này." Mọi người đáp.
"Nói thế thì cũng hiểu đôi chút chứ gì, cứ nói đi." Trưởng lão mỉm cười.
"Ta từng nghe nói, hai viện kia có chút đặc biệt, cũng không phải là người thường có thể gia nhập, việc chọn lựa đệ tử vô cùng nghiêm ngặt, vả lại họ cũng gần như ít tiếp xúc với đời." Yêu Nguyệt công chúa lên tiếng.
"Không hổ là người của vương triều Trường Sinh, hiểu biết hơn người." Tứ trưởng lão gật đầu, đối với những người khác thì hai viện này khả năng rất là xa lạ thế nhưng đối với những gia tộc cổ xưa ở cửu Thiên thập Địa này thì chẳng phải là chuyện tuyệt mật gì.
"Hai viện này trường tồn cùng thế gian, tồn tại năm tháng xa vời, chỉ là bọn họ luôn luôn đóng kín ít giao tiếp, chẳng lẽ người của hai viện này sẽ xuất thế ư?" Yêu Nguyệt công chúa bổ sung.
Những lời này vừa ra liền khiến người người giật mình và nhao nhao cả lên, tất cả không ngừng suy diễn lung tung, chẳng lẽ lai lịch của hai viện này rất to lớn hay sao?
Ngay cả những người tới từ ba ngàn châu như Thạch Hạo, Nguyệt Thiền... Hay là những người từng nghe tới tên của hai viện này đều giật nảy mình, hoàn toàn khác với sự nhận biết của bọn họ.
Cứ tưởng rằng hai viện này cũng mới thành lập như thư viện, nhưng không ngờ lại còn lâu đời xa xưa hơn nữa, năm tháng dài đằng đẵng qua đi mà vẫn tồn tại trên thế gian.
Có một số người có chung ý nghĩa với bọn họ không kìm chế được, hỏi: "Còn có thư viện lánh đời như vậy nữa à, vì sao không xuất hiện vậy ạ?"
"Nói hai viện này lánh đời cũng được, mà nói mới thành lập cũng chẳng sao, đều không sai." Tứ trưởng lão nói.
Bỏi vì, nói là lánh đời thì hoàn toàn là như thế, trường tồn từ xa xưa thế nhưng ngoại giới lại ít đề cập và ít biết tới, chỉ khi nào mở ra thì mới có một vài người biết tới, cho nên đối với những người bên ngoài thì cũng chỉ như vừa thành lập.
Mọi người kinh ngạc từ từ lắng nghe.
Nếu nói như vậy, hai viện này không có tuyển đệ tử ngoại giới, đều là đệ tử của một vài lão quái vật trong cửu Thiên thập Địa này, dù sao bọn họ luôn luôn đóng kín cửa, hoàn toàn biệt lập với thế gian.