Bạch Ngọc sơn, toạ lạc bên trong khu phế tích, trắng ngọc rực rỡ, lấp lánh chói sáng, trăm vạn chữ cổ tựa như là những ngôi sao đang nhấp nháy ánh sáng.
Đám người Thạch Hạo đã lên tới đỉnh núi, ai cũng rất mong chờ một trăm lẻ tám chữ cổ đặc biệt này, muốn hiểu rõ thứ sức mạnh quỷ thần khó lường ẩn chứa trong đó, không ngờ lại đạt được.
Đáng tiếc, như Tứ trưởng lão đã nói, đỉnh núi bị cắt gọn với tiết diện mặt cắt vô cùng trơn bóng, tựa như bị người khác dùng vũ khí sắc bén chém lìa.
Đây là chuyện tình trong Tiên cổ nên mọi người cũng không có tìm hiểu, rất khó có thể biết được vì sao lại phát sinh chuyện đó, cho nên nhiều người chỉ biết thở dài, tiếc hận không thôi.
"Các ngươi cũng không cần tiếc nuối làm gì, cửu Thiên thập Địa vẫn còn ẩn dấu một vài động thủ Tiên gia, và chúng cũng chưa hề được khai phá qua, có thể vào một ngày nào đó khi các ngươi đủ mạnh, khí tức Tiên đạo được tu luyện càng thâm hậu hơn thì có thể sẽ đi thám hiểm, lúc đó có thể đạt được những tiên văn cuối cùng ấy." Tứ trưởng lão nói.
Trong lòng mọi người liền dấy lên niềm tin, dù sao cũng chỉ là những chữ viết mà thôi, chắc chắn không chỉ được lưu lại ở mỗi ngọn núi ngọc truyền thừa này, những nơi khác khả năng vẫn có.
Bọn họ cũng không hề xem thường những chữ viết này, khi tu hành tới mức tận cùng thì dù một chữ nào cũng đều là vũ khí, đều là thần thông, đặc biệt là một trăm lẻ tám chữ cuối cùng kia, nó ẩn chứa tinh hoa của Tiên cổ, là một dạng tích luỹ văn minh truyền thừa.
"Thôi được rồi, không nên mơ tưởng xa vời làm gì, tốt nhất cứ bắt đầu từ những chữ cơ bản nhất đi, các ngươi có thể tự mình tìm hiểu và suy luận, tới khi nào không cách nào hiểu được nữa thì hãy tới tìm ta." Tứ trưởng lão nói.
Đồng thời, hắn cũng nói cho mọi người biết, ngọn Bạch Ngọc sơn này đã được hắn cùng với những trưởng lão khác luyện hoá, cho nên có ẩn chứa dấu vết tinh thần của bọn họ, vì vậy cũng có thể tiếp xúc và trợ giúp mọi người tìm hiểu.
Mọi người nghe thế thì mừng rỡ, ai nấy đều gật đầu rồi nhao nhao tìm hiểu.
Lúc đầu, bọn họ còn cho rằng sẽ rất dễ dàng, dù sao thì ai cũng đều là Thiên Thần, nguyên thần hơi đảo qua một cái, tuy rằng không phải là gặp qua sẽ không bao giờ quên thế nhưng cũng gần gần như vậy. Nhưng cùng với việc ngộ pháp, cùng với thời gian chuyển dài thì đám người bắt đầu nhíu mày, những thứ này không chỉ là chữ viết mà còn là những mảnh vỡ của đại đạo ẩn chứa chân nghĩa.
Thứ gì phức tạp nhất, tất nhiên là "Đạo", khó có thể giải nghĩa, không cách nào nói rõ, chẳng có hình dáng.
Mà những chữ viết này lại là một loại vật dẫn của Đạo, là quỹ tích hữu hình của đại đạo vốn có, là sự miêu tả rất là chuẩn xác.
Một khi hiểu rõ chữ viết này thì chắc chắn sẽ nắm bắt được rất nhiều bản chất của thiên địa, sẽ có lợi ích to lớn cho việc tu hành của bản thân.