Lời Dịch giả: Các chương gần đây, tác giả phân loại pháp môn theo hai con đường.
Một, Cổ pháp - pháp môn Tiên cổ. Là pháp môn mà từ đầu truyện tới giờ Đông béo hay dùng.
Hai, Kim (thế) pháp - pháp môn đương đại, pháp môn hiện tại. Là pháp môn mới mà Đông mập vừa mới nghĩ và vừa mới phân chia, đại loại là đột phá vượt qua cả cực cảnh. (Mọi người đọc chương này sẽ rõ)
Do trước giờ đều dùng Cổ pháp giờ mà dịch Kim thế pháp cho thuần việt (Pháp môn hiện tại/đương đại) thì không hợp cho lắm, nên mình dùng Hán Việt, Kim Thế Pháp, mọi người lưu ý nhen.
----------------------
Lại nhắc tới cổ pháp, kim thế pháp, cần phải chọn lựa!
Những người ở đây đều chẳng ai là người bình thường cả, đều là kiệt xuất cả một vực, đa số đều là chí cường giả trẻ tuổi của các bộ tộc, lúc này làm sao không biến sắc chứ?
"Tiền bối, người nói không rõ và không cặn kẽ cho lắm, như vậy thì sao chúng ta có thể chọn lựa được chứ?" Rốt cuộc, một thanh niên trên trán có một chiếc sừng trâu dài nói lên nghi vấn của bản thân.
Đây cũng là tiếng lòng của rất nhiều người, vào thời khắc mấu chốt mà không thể hiểu rõ thì ai dám đưa ra lựa chọn chứ, bởi vì sẽ ảnh hưởng tới cả tương lai sau này.
Có người bổ sung, hỏi: "Chúng ta tốn không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt để tu ra tiên khí mà cũng chỉ xem là cổ pháp, vậy không phải đang phán xét tiêu chuẩn của kim thế pháp hay sao?"
Những người ở đây đều là nhân vật thiên kiêu, từng trải qua tầng tầng lớp lớp thử thách mới có thể tiến vào được Thư viện Thiên Thần, hơn nửa đều đã tu ra tiên khí, đây là thứ để họ kiêu ngạo.
Từ cổ chí kim thì có bao nhiêu người mới bước ra được bước này, bọn họ tới từ cửu Thiên thập Địa, quật khởi từ trong mười chín thế giới cổ xưa nên mới được tuyển chọn, tiên khí chính là thứ mấu chốt để bọn họ ngạo thị quần hùng. Hiện giờ khi nghe được người tu ra tiên khí cũng chưa chắc là người mạnh nhất ở thời này, tất nhiên bọn họ sẽ vô cùng ngạc nhiên và không phục!
Sự kiêu ngạo của bọn họ, nguồn gốc để tự phụ của bọn họ, thế mà lại bị đánh giá như thế?!
"Chính xác, kim thế pháp chưa chắc đã yếu hơn cổ pháp, bởi vì từng có người đi theo và dẫn đầu ở trên con đường này, cho nên chúng ta đều thán phục không thôi." Một vị trưởng lão đáp lại.
"Ý của trưởng lão chính là, người thành công kim thế pháp dù không có tu ra tiên khí cũng có thể ngang hàng với bọn ta?" Một thiếu nữ mặc áo tím hỏi.
"Có người như vậy à?" Những người khác nghĩ nghi vấn, không phục cho lắm.
"Tất nhiên có." Vị trưởng lão kia gật đầu.
Lập tức dẫn tới sự nháo loạn, mặc dù không tu ra tiên khí nhưng có thể ngang hàng với bọn họ, đây là việc kinh người tới cỡ nào chứ, bọn họ không cách nào tin tưởng, vô cùng giật mình
"Xin trưởng lão hãy nói rõ hơn, có thể nêu ví dụ được không." Thiếu nữ áo tím ấy tiếp tục hỏi, tuy rằng rất cung kính thế nhưng vẫn hiện rõ vẻ không phục và không tin.
Ngay cả Thạch Hạo cũng vô cùng kinh ngạc, hắn cũng không tin, ngay cả một luồng tiên khí cũng không có thì làm sao có thể ngang hàng với mình được chứ, bởi vì sức chiến đấu giữa đôi bên chênh lệch quá lớn.
"Được, vậy thì ta sẽ nêu lên ví dụ ở ngay tại đây, để cho các ngươi xem rõ ngọn ngành." Trên vách đá, một ông lão mặc áo bào màu vàng lên tiếng, chòm râu bạc trắng, vẻ mặt như trẻ nhỏ, ánh mắt như kim đăng.
Mọi người nghe thế thì giật mình, nêu ví dụ ở ngay tại đây, chẳng lẽ trong bọn họ có người như thế?