Những người của Vương gia lên tiếng đồng ý vụ cá cược kia liền đỏ chót mặt mày, âm thanh nắm chặt nắm đấm đều có thể nghe được, kết quả này làm bọn họ muốn độn thổ trốn đi cho xong, tức giận và xấu hổ khó mà nhịn được.
Đáng ghét nhất chính là, lời nói của thiếu niên này còn chẳng chút nể nang nhằm thẳng vào bọn họ, giọng điệu tựa như con dao đâm thẳng vào tim vào phổi vậy.
Sao lại như thế chứ?
Trên thực tế, những người khác còn khiếp sợ hơn, một thiếu niên chí tôn lại quật khởi như thế nên hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của mọi người, ai nghĩ rằng sẽ có kết quả như vậy chứ.
"Nên khoan dung và độ lượng, cứ vậy đi." Vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần khuyên nhủ Thạch Hạo.
Thạch Hạo không nói câu nào mà chỉ nhìn chằm chằm đám người Vương gia, lúc này càng khiến bọn họ sắc mặt khó coi hơn, cảm giác xấu hổ và tức giận phủ kín, đi cũng không được mà không đi cũng không được.
Sau cùng, những người kia truyền âm cho Vương Hi, tóm lại cố gắng nhắm mắt mở mắt rời đi trong khi không có nhận thua vụ cá cược, chưa hề xin lỗi Thạch Hạo và nhận hắn làm chủ nhân.
"Ha ha..." Thạch Hạo cũng không có ngăn cản mà chỉ cười to ở phía sau, âm thanh vang vọng khắp vùng tịnh thổ này.
Hắn không có ngăn cản và cũng chẳng truy đuổi theo, không nói một lời mà chỉ cười như thế, nhưng đây lại như con dao sắc lẹm từ từ cứa lên trên những người kia.
Vẻ mặt của mọi người đầy quái dị lẳng lặng nhìn tình cảnh này, tiếp đó không ít người ha hả cười theo.
Thân thể của đám người Vương gia căng cứng không cách nào cất bước được, tiếng cười này chính là sỉ nhục, là xem thường bọn họ. Dưới cái nhìn của mọi người, bọn họ chưa hề trả "tiền đặt cược", rũ rượi chạy trốn, chắc chắn sẽ trở thành trò cười.
Đây không chỉ là bản thân bọn họ mất mặt mà cả Vương gia cũng phải hổ thẹn theo, hỏng bét mọi chuyện!
Đây không phải là một chiến dịch hành quân chiến đấu gì, thế nhưng người của Vương gia lại cảm thấy vô cùng uể oải, tựa như vừa trải qua một trận đại chiến đầy đáng sợ, trong sự nhục nhã, trong tiếng cười vang thì bọn họ chỉ biết cúi đầu rời đi.
Vương Hi thở dài xoay người tiễn trưởng bối trong tộc mình, đồng thời, nàng cũng quay đầu liếc nhìn Thạch Hạo một cái, nỗi lòng đầy phức tạp.
Mọi người thấy cảnh này thì chợt cảm giác được vẻ quái lạ, hai người này vốn rất hoà thuận, tuyệt đối là một tổ hợp tuyệt diễm, thế nhưng hiện giờ lại bị nhào nặn tới mức này.
"Đi thôi, cũng nên trở về cho rồi."
Những người khác cũng dồn dập rời đi, ở lại cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Mạc Đạo cũng bắt đầu đuổi khách, sau khi nhận được ý tứ của Thạch Hạo thì bắt đầu toả ra ba luồng tiên khí khiến quần hùng sợ hãi!