Đại trưởng lão mở lời ngọc, bất kể là Vương gia hay là những gia tộc cao cấp khác cũng cần phải cân nhắc lại lần nữa, bởi vì người này quá mạnh mẽ, dù cho tộc trưởng của bọn họ có ra mặt cũng chưa chắc có thể sánh vai.
Hiện giờ tất cả mọi người đều nhìn về phía Thạch Hạo với vẻ mặt khác thường, đừng nói thiếu niên này lại là con riêng của lão già này nhen? Rõ ràng người này rất coi trọng và tận sức bảo vệ thiếu niên này.
Mọi người không ngừng suy tư xem thử tình huống sẽ là như thế nào.
Chẳng lẽ nói, thiếu niên này đã g**t ch*t Tam Đầu vương chứ không phải do Mạc Đạo làm nên? Cùng lý đó, Hư Không thú cũng không phải biến mất do niết bàn mà là bị hắn g**t ch*t?
Trước kia tuy rằng có lời bàn tán như thế nhưng chỉ có một số ít người tin tưởng, đại đa số đều mang lòng hoài nghi, đặc biệt là những người không có tiến vào chiến trường Tiên gia thì càng cảm thấy vô căn cứ hơn. Nhưng hiện giờ, trái tim của mọi người như co rút lại, giật mình trợn tròn mắt!
Ngay chính Vương Hi, đầu tiên là cảm thấy kinh ngạc tiếp đó là thấy xấu hổ.
Mọi người cảm thấy, chuyện tình có chút kỳ lạ.
Một vị trưởng lão của Vương gia ho khan một tiếng, sau khi hơi chần chừ đôi chút thì quyết đoán từ chối, mở lời nói: "Tiền bối, chuyện này không thể đùa được đâu, Vương Hi với hắn thì làm sao có khả năng chứ!"
Những người của Vương gia khác cũng gật đầu lia lịa theo, vô cùng kiên quyết, thái độ rõ ràng, bởi vì trong lòng bọn họ thì vị nhân vật tuyệt đại kia chắc chắn mạnh và thích hợp hơn Thạch Hạo nhiều.
"Vương Hi tiểu thư, ý của ngươi thế nào?" Lần này, Đại trưởng lão không có lên tiếng mà một vị trưởng lão khác của Thư viện Thiên Thần lên tiếng hỏi dò.
"Ta với hắn cũng chỉ là đạo hữu với nhau thôi, tuyệt không có chuyện gì khác." Vương Hi bình tĩnh đáp trả.
"À, đã thế thì chuyện này cứ bỏ qua đi, mọi người dừng lại tại đây." Đại trưởng lão lần nữa mở lời, sau đó không còn lên tiếng nữa.
Là có ý gì? Mọi người như nằm mơ vậy!
Đại trưởng lão đứng ra mai mối cho thiếu niên này, nhưng sau đó Vương gia lại từ chối thẳng?
Rất nhanh thì có người hiểu được, Đại trưởng lão đang bảo vệ cho thiếu niên này, vừa nãy cũng không phải là mai mối gì cả mà mục đích là hỏi khéo để giải vây cho thiếu niên ấy.
Cũng không ít người cho rằng, Đại trưởng lão thật sự có ý mai mối, chỉ là thiên tâm khó hiểu, là như thế nào thì rất khó biết được.
"Được rồi, chuyện này dừng ở đây đi." Một ông lão của Vương gia lên tiếng, chuyện lần này dừng tại đây.
Nhưng, người trung niên nóng tính kia không cam lòng, cảm thấy chỉ là một tên thiếu niên mà lại dám chọc vào Vương gia, đúng là đại nghịch bất đạo.
"Chẳng qua là một tên tôi tớ, cũng huyênh hoang quá mà!" Hắn uy nghiêm nói.
Ông lão của Vương gia kia trừng mắt không cho hắn nói thêm gì nữa, bởi vì phải giữ thể diện cho Đại trưởng lão.
"Tôi tớ bà mẹ ông!" Thạch Hạo chửi thẳng, chẳng hề sợ chuyện càng lớn hơn, nói: "Ông hỏi Vương Hi đi, mối quan hệ giữa ta với nàng là gì, ta đã từng là người đi theo của nàng chưa? Chỉ dựa vào thân phận đạo hữu để tiến vào thư viện mà thôi!"