Thạch Hạo xuất hiện ở bên ngoài động phủ rồi nhìn về phía trước, nơi đây tựa như là biển người, ai nấy đều bàn luận hết sức sôi nổi.
Khí hỗn độn ngập tràn, cơ người Thạch Hạo lấp lánh, hắn bình tĩnh đối diện với người của Vương gia.
Động phủ này được xây ở sâu trong lòng núi, còn bên ngoài đâu đâu cũng là người, từ tu sĩ trẻ tuổi từ trong thư viện cho tới những nhân vật bất phàm của một vài gia tộc đến từ ngoại giới, tất cả đều chăm chú quan sát hắn.
"Nhóc con, chán sống rồi chứ gì!" Có người của Vương gia quát lớn, bọn hắn cảm thấy quá mất mặt, hận thấu xương thấu tuỷ tên khốn này và rất muốn đánh đập hắn một trận thật phủ phê.
"Vù!"
Hư không run rẩy, cốt văn thành bó hoá thành một dải ngân hà đầy óng ánh quấn vào nhau, tiếp đó là trấn áp về trước.
Xoẹt!
Thạch Hạo nhanh như điện lắc mình lùi về sau rồi đóng kín cửa đá lại, ngăn chặn toàn bộ cốt văn tựa như ngân hà đang lao tới kia, mặc cho tiếng rung vang trời không ngứt.
Động phủ này được chính tay các trưởng lão của thư viện xây dựng cho nên có bố trí cấm chế rất mạnh mẽ, nếu như đóng kín từ bên trong thì người bên ngoài rất khó phá đi vào được.
Ầm!
Tiếng rung bần bật không ngừng, xích thần trật tự chi chít khắp chốn tựa như là một chiếc lưới đánh mạnh lên trên cửa đá, thần âm như sấm như lôi.
"Nhóc con, mau lăn ngay ra đây cho ta, người của Vương gia mà cũng dám đụng tới hả, muốn chết rồi mà!" Có người gào thét, tóc tai rối bời tung bay tựa như ma thần.
"Đi ra!"
Không chỉ là những tiểu bối của Vương gia tức giận mà ngay cả những nhân vật trưởng bối cũng sốt sắng không kém, bởi vì Vương Hi có thân phận không hề bình thường chút nào, là minh châu của tộc này nên không thể cho phép một tên tôi tớ khinh nhờn được.
Nếu như không có bất ngờ gì thì Vương Hi chắc chắn sẽ được gả cho một nhân vật tuyệt đại với những chiến công hiển hách, cuộc hôn lễ này chắc chắn phải được cử hành, là để ứng phó với cuộc biến động sắp bắt đầu kia.
Trên thực tế, nếu như cuộc hôn lễ ấy thành công thì hai gia tộc lớn sẽ trở thành một thể, khi sinh linh của bờ bên kia giết thẳng vào cửu Thiên thập Địa thì có thể cùng nhau liên thủ tự vệ.
Năm đó, vào thời kỳ cuối của kỷ nguyên Tiên cổ, lúc toàn bộ thế giới đều điêu tàn, chín mưới chín phần trăm sinh linh đều trở thành những vết bụi của lịch sử, lúc ấy có hai gia tộc lớn từng hợp tác với nhau và cũng chính vì thế mới có thể tồn tại về sau.
Hiện giờ lại đương đầu với nguy cơ sống còn, tất nhiên bọn họ sẽ càng hi vọng có những mối quan hệ càng khăn khít hơn.
"Đám người ồn ào, lộn xộn gì thế hả!" Thạch Hạo đứng bên trong động phủ đáp trả.
Vốn rằng bên ngoài rất nhốn nháo, tiếng thảo luận không dứt bên tai thế nhưng lúc này mọi người đều ngây người, đặc biệt là đám người của Vương gia càng tối sầm sắc mặt.
Đám người ồn ào? Có ai dám đánh giá bọn họ như thế, thế nhưng một người đầu mang Kim Cương trác của gia tộc bọn họ lại dám đại nghịch bất đạo, nói năng như vậy.