"Trời ạ, chúng ta rốt cục trở về rồi!"
"Cám ơn trời đất, lại trở về nhân gian rồi, sống sót từ cái chiến trường Tiên gia quạnh hiu kia thật sự không dễ chút nào."
Chiến thuyền tiến vào bên trong Thư viện Thiên Thần thì có mấy người thở dài một hơi, đặc biệt một vài tôi tớ của cường giả thì vỗ vỗ ngực. Trong hoàn cảnh kia, những người đi theo này tới nơi đó hoàn toàn chỉ là tốt thí.
"Được rồi, các ngươi có thể về nghỉ ngơi." Một vị trường lão phân phó.
Sau khi trở lại, mấy vị trưởng lão trên chiến thuyền là người biến mất trước tiên, bởi vì có thứ mang về từ chiến trường Tiên gia lần này không phải bình thường, cần lập tức triệu tập nhân thủ nghiên cứu.
Kinh thư bằng ngọc thạch, tổng cộng đạt được bốn bộ, đây là chiến công huy hoàng.
Những ông lão bên trong Thư viện tụ họp lại với nhau tràn ngập vẻ kích động, ai ai cũng đang xem xét những kinh văn Tiên Đạo này.
Hơn nữa, những kho tàng điển tịch trong thư viện thì độ phong phú càng nhiều hơn, khiến lòng người nôn nóng, đám trưởng lão bên trong Thư viện đều đang nghiên cứu và tìm hiểu, đây là kinh thư giá trị không thể tưởng tượng được.
Chỉ là, những thứ này ở kỷ nguyên hiện tại tựa hồ không cách nào tu luyện hiệu quả được, và là một vấn đề lớn, trong nhất thời đã làm khó bọn họ.
Cũng không phải tất cả mọi người đều từng đến chiến trường Tiên gia, sau khi nghe được những thông tin ấy thì đều trợn tròn mắt.
Rất rõ ràng, thư viện không còn yên tĩnh nữa, các loại tin tức lũ lượt kéo đến, kéo theo đó sự náo động khủng khiếp.
"Kinh văn Tiên Đạo đấy nhen, lại mang về không chỉ một bộ, lần này chúng ta đều có cơ hội nghiên cứu và tìm hiểu rồi!"
"Tên kia là ai, đến từ một bờ khác của thế giới, bị người thu làm người hầu, các ngươi không phải đang nói đùa đấy chứ? Lại bắt sống được sinh linh dị vực!"
Một vài tin tức bay đầy trời, kéo theo là sự bàn tán ầm ĩ.
"Tam Đầu vương là sinh vật gì thế, các ngươi lại làm thịt một con luôn à, vậy mà không mang thi thể về để chúng ta nhìn một chút?"
"A, lữ trình thần dị, có người lại hái được Long thảo trong hang động của Chân Long, sau khi ăn vào thì cường độ huyết nhục tăng mạnh và trở thành Luyện Thể giả?!"
Thư viện không cách nào yên tĩnh được, đừng nói là những người không đi chiến trường Tiên gia, chính là những tu sĩ từ nơi này trở về cũng đều sững sờ, sau khi hiểu được các loại ẩn tình thì đố kị và ước ao đủ kiểu.
"Ồ, cái tên khốn được cho là đã g**t ch*t Tam Đầu vương kia bị trường lão mang đi rồi, chắc là muốn thăm dò xem hắn có làm nên loại chuyện điên cuồng kia hay không ư?"
Thạch Hạo được đãn đi, tiến vào địa phương bế quan của Đại trường lão, rất lâu sau mới đi ra và người khác không biết bọn họ nói chuyện gì.
Nhưng từ khi bước vào nơi đó đến sau khi ra ngoài thì những lời đồn đã bay đầy trời.
Sau khi Thạch Hạo trở lại cũng không nói thêm gì mà rất yên tĩnh, ngồi xếp bằng ngộ đạo và tu hành trên một ngọn núi hùng vĩ ở khu vực của mình.
Đây là một ngọn Thần sơn nằm bên trong vùng đất lành của Vương Hi, khí thế hào hùng mang theo sương mù lượn lờ, phát tán hào quang, cao vút trong mây.
Thạch Hạo càng yên tĩnh thì người khác càng hiếu kỳ, ai cũng muốn biết đã chuyện gì xảy ra.
Kết quả, ngay trong ngày hôm đó, bên ngoài động phủ của Vương Hi, giữa từng ngọn núi lớn thỉnh thoảng lại có tu sĩ đến trước thăm hỏi, đều tìm hiểu mọi chuyện.
Mọi người đều tò mò, hắn là một người thế nào, lại thu phục được Mạc Đạo - người nắm giữ ba luồng tiên khí, lại nghi ngờ rằng là người đã đánh chết Hư Không thú, càng là một vị Luyện Thể gia đã đi tới cực cảnh...